Ăn Đi Con! (thơ)

13/09/202020:40(Xem: 10967)
Ăn Đi Con! (thơ)

ĂN ĐI CON!
(Kính tặng Sư cô Thích Nữ Quảng Tâm)


Sư cô TN Quảng Tâm

Ăn đi con
Chút lộc này
Cho qua cơn đói
Qua ngày không no
Chút tình người gửi gắm cho
Chẳng là quà quý lộc to của đời…


Ăn đi con
Để rồi cười
Nụ cười khan hiếm bị vùi đã lâu
Phận hèn miền núi vùng sâu
Khát thèm
Mơ ước
Khi đầu còn xanh...


Ăn đi con
Đừng để dành
Hết rồi có nữa
Cao xanh đã nhìn!
Người đời lạnh nhạt làm thinh
Giàu sang bạc bẽo vô tình bao năm
Khát thèm tấm áo, miếng ăn
Thiếu từng đôi dép tổ ong rẻ bèo
Nghiệp duyên gánh nặng chữ Nghèo
Nỉ non tiếng nấc tiếng kêu lạc dòng...

Bắc cầu vượt núi qua sông
Mang niềm trắc ẩn nối lòng yêu thương
Mang tình lân mẫn vượt đường
Gọi kêu những mạnh thường quân lòng vàng


Ăn đi con
Chẳng gì sang
Chẳng là hải vị vương hoàng danh gia
Ăn đi
Tình nghĩa chan hòa
Tình người ấm áp
Nở hoa sen hồng...

Người về
Ôm lấy sắc không
Bừng lên hạnh nguyện
Một vòng tay tiên!



Tâm Không _ Vĩnh Hữu


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/10/2016(Xem: 18299)
Vào Thu đọc thơ Nguyễn Du: Hai bài thơ mang tên Thăng Long của Nguyễn Du Một phần nghiên cứu dịch văn bản thơ chữ Hán Nguyễn Du qua bài Thăng Long 昇龍 [1] Tản mạn nhận diện Quốc hiệu Việt Nam trong ý thơ của bài thơ Thăng Long Khái niệm lịch sử của Thăng Long Thăng Long, là kinh thành - kinh đô của đất nước Đại Việt, từ vương triều Lý , (gọi là nhà Lý hoặc Lý triều, 1009-1225) cho đến triều đại nhà Lê Trung Hưng (1533-1789), tổng cộng 564 năm[2]. Thăng Long cũng được hiểu và được biết đến trong lịch sử vốn là địa danh tên cũ của Hà Nội hiện nay. Thăng Long nghĩa là “rồng bay lên” theo nghĩa Hán-Việt, hay 昇隆[4] nghĩa là “thịnh vượng”. Từ Thăng Long: “昇隆” là từ đồng âm với tên “昇龍: Thăng Long”, nhưng mang nghĩa khác với “昇龍”.
07/10/2016(Xem: 14114)
Hoàng cung cảnh đẹp vô cùng- Hoa thơm, cỏ lạ một vùng tươi xinh- Có hòn non bộ hữu tình- Có hồ bán nguyệt in hình trời mây
07/10/2016(Xem: 11609)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa- Có tài đô vật rất ư tuyệt vời- Lại thêm sức mạnh hơn người,- Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
07/10/2016(Xem: 13460)
Mười tám năm - Hoa Vô Ưu - Vườn xưa lấp lánh cánh hoa tâm - Mười tám năm Kẻ còn người mất - Hương Vô Ưu - Thơm ngát cõi vô thường
06/10/2016(Xem: 14012)
Cái chết từ từ sẽ đến Lo chi cho lắm cực thân Thảnh thơi nhẫn tu mà sống Có gì ta phải rối răm .
03/10/2016(Xem: 14526)
Ta đứng giữa rừng thu hắt hiu Sợi thu vàng vọt rớt trong chiều Hoàng hôn phủ gót chân hoang dã Nghe nàng thu chết giữa cô liêu
03/10/2016(Xem: 16064)
Đời người trong hơi thở Ra vào từng phút giây Thở ra mà không lại Là vĩnh biệt từ đây .
01/10/2016(Xem: 13230)
Ngồi thuyền Bát Nhã ngắm trăng Bát cơm Hương Tích trăm năm vẫn về Tào Khê trà uống bên lề Lăng Già sáng tỏ tứ bề không gian
29/09/2016(Xem: 14797)
Người về giữa chốn phù vân. Sông Hàn ngấn lệ khôn ngần tiếc thương. Người về chung cuộc vô thường. Không còn mưa nắng khói sương Bà Nà. Người về tiếng khóc vang xa. Là kinh động giữa ta bà khói mây.
29/09/2016(Xem: 14727)
Cuộc sống quanh ta khóc lẫn cười Khổ đau hạnh phúc bấy nhiêu người Cái vòng xoay chuyển không cùng tận Ngày nắng đêm mưa giữa cuộc đời.