Cửa Từ Bi vẫn rạng ngời (Kính dâng Hòa Thượng Thiện Chiếu, chùa Kỳ Quang 2- Gò Vấp- Sài Gòn)

05/09/202017:20(Xem: 12492)
Cửa Từ Bi vẫn rạng ngời (Kính dâng Hòa Thượng Thiện Chiếu, chùa Kỳ Quang 2- Gò Vấp- Sài Gòn)

ht thien chieu (2)

CỬA TỪ BI

VẪN RẠNG NGỜI

Cung kính dâng tặng Hòa Thượng Thiện Chiếu, chùa Kỳ Quang 2- Gò Vấp- Sài Gòn


Kiếp này

Sứ giả Như Lai

Gánh khiêng cay đắng

Hai vai chất chồng

Từ Bi tỏa sắc cầu vồng

Nguyện mong cá chép hóa rồng oai nghi

Cửa chùa hai bữa cơm chay

Phước điền gieo sạ đêm ngày vị tha

Già lam hiện hóa mái nhà

Chở che thân phận không cha mẹ hiền

Mồ côi, khuyết tật nghiệp duyên

Người quăng kẻ ném cửa thiền cưu mang

Hoằng dương, hành đạo bao năm

Mái chùa ấm áp mầm măng vui cười

Trúc tre khôn lớn kia rồi

Đong đưa võng nặng

Cõng người ẵm con...


ht thien chieu (1)

Ngắm từng bước trẻ lon ton

Lặng nghe tiếng khóc nỉ non sầu buồn

Hồi kinh vang vọng thiền đường

Pháp lành tưới tẩm diệu thường khổ tan

Nụ cười từ ái mênh mang

Quên bao khó nhọc

Chẳng màng lợi riêng...

Chướng duyên nghịch cảnh não phiền

Gió dông ập tới là triền phược đây

Đương đầu

Sám hối chắp tay

Nguyện xin Tam Bảo hộ trì

Chứng minh

Ngường mong mái ấm an lành

Tiếng cười của trẻ rung vang với đời

Từng ngày vạn pháp diễn trôi

Cửa Từ Bi

vẫn rạng ngời hào quang!



Tâm Không Vĩnh Hữu






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/04/2018(Xem: 28364)
Có thể nói: Cuộc đời của Bùi Giáng không thuộc về khái niệm trong ý nghĩa của sự sống chưa thoát khỏi những ranh giới định kiến phân biệt trần gian. Ở ông, hình như cái ranh giới mà tạm gọi là khùng điên và thiên tài không thể nào hiểu hết được. Nếu mượn những khái niệm thường tình: hèn- sang, nghèo- giàu, điên- tỉnh, ghét- yêu, buồn- vui…để Bùi Giáng, hện tượng của ý nghĩa sự sống vô tận, Thích Tâm Tôn, nói cái bất tận của cuộc đời Bùi Giáng thì chỉ là ý nghĩ ngây thơ cạn cợt. Thơ ông không phải để bàn, nhưng lạ thay, lâu nay người ta vẫn thích bàn và bàn chưa thể hết những gì thuộc về thơ của ông. Có lần ông bộc bạch, ông làm thơ đơn giản chỉ vì: “Thơ tôi làm ra là để tặng chuồn chuồn, châu chấu, xin các ngài học giả hãy xa lánh thơ tôi”. Xin mượn tạm chút ngôn ngữ của những khái niệm thường tình mà nói đôi dòng về ông trong ý nghĩa sự sống mà ông đã đi qua và đã lưu dấu lại trong cuộc đời này.
26/04/2018(Xem: 24255)
Chùm thơ mang hương vị đời & đạo của Tuệ Thiền Lê Bá Bôn, Chen lấn mười năm quên ngắm trăng Về quê gặp lại giữa đêm rằm Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?
26/04/2018(Xem: 12740)
Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch ý thiền say...!
26/04/2018(Xem: 13443)
Đã có rồi mà vẫn còn tham Tham là thói tật của thế Phàm Lòng tham khiến người càng hắc ám Tham Ái, tham Dục đầy ôm cam.
26/04/2018(Xem: 11227)
Đường trần muôn vạn nẻo Cuộc sống nhiều nổi trôi Ta không hồi đầu lại Quanh quẩn mãi luân hồi .
26/04/2018(Xem: 11720)
Rời tháp ngà, bài học đầu Vô Ngã Cuồng phong ơi, giúp hiểu rõ cuộc đời Vững tay chèo , mọi sân hận buông rơi Sống giữa phù sinh , mặc thời gian trôi chảy
26/04/2018(Xem: 11518)
Ta về...ôn lại cảnh đời luôn gặp Duyên nghiệp , tình người , nhân quả là chi .. Ngày tháng phù sinh , góp nhặt được gì ? Cố Sống làm sao.... "Phải là người Tử Tế "
25/04/2018(Xem: 11861)
An Lạc Cảm Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch, ý thiền say...!
24/04/2018(Xem: 17484)
Khi con chim thôi hót. Khi con bướm, con ong không còn nữa. Khi núi rừng trơ trụi. Khi ao hồ khô cạn. Khi cá chết nổi lều bều. Khi không khí đen ngòm lá phổi. Thì bạn có ngồi trong cung vàng điện ngọc. Bên cạnh một đống đô-la. Thì cũng chỉ ngồi trong địa ngục.
22/04/2018(Xem: 14400)
Thế Tôn! Ngài đến thế gian này Mở lòng đaị bi giảng dạy chúng con Công đức như trời biển núi non Dù có muôn vạn lời tụng ca, tán thán Cũng không sao báo đáp được thâm ân Ngài hiện thân trong hoàng gia danh giá nhất nhân gian Cực đỉnh quyền uy, phú qúy giàu sang Rồi buông xả ra đi tìm đường giải thoát Vì thương chúng con và vạn vật muôn loài Tứ Diệu Đế thuở ban đầu khai đạo