Tình Người Còn Mãi (thơ)

27/08/202008:08(Xem: 11662)
Tình Người Còn Mãi (thơ)
Tình Người Còn Mãi.
Tình Người Còn Mãi-1


















Tiếng Lòng ẩn trú Vu Lan,

Tình Cha Mẹ Dạy, muôn Ngàn trí nhiên,
Y vàng cài đóa Hồng nguyên,
Tình người còn mãi, Hiếu hiền mẹ cha.

Thu về dâng đóa Hồng pha,
Nụ thơm bay giữa, căn nhà quê xưa.
Cánh đồng lúa chín bang trưa,
Cõng cò bay giữa, tình cha cho đời.

Mong con sống đẹp nên người,
Chữ Trung Hiếu thuận, nhớ lời Mẹ khuyên.
Mong con sống phúc tu thiền,
Chữ Nhân Cách dạy, nên duyên sau này.

Gánh đời song dưỡng tháng ngày,
Trong nhà Có Phật, chớ rầy Mẹ Cha.
Ngọc ngà chẳng đổi thành ba,
Mẹ Cha Chỉ một, xông pha chớ tìm.

Nhìm vào hoa Hiếu uy linh,
Ngàn năm tìm mãi, bóng hình trinh nguyên.
Y vàng tháng bảy cài khuyên,
Bông Hồng thơm ngát, nỗi niềm an vui.

Mong sinh thành sống tươi cười,
Gia đình hạnh phúc, tròn đời bên nhau.
Vu lan Hiếu hạnh nguyện cầu,
Tình cài Hồng thắm, một màu Mẹ Cha.
Tình Người Còn Mãi-2
                 Tk: Thích Minh Thế
                 Bút danh: Hỷ Tâm Hải Triều.
                 Bút hiệu: Tịnh Nhật Vân Quang
                 Ngày 25-08-2020.
                 Ngày Âm Lịch: 07-07-Canh Tý.

Nhân mùa Vu Lan về, năm Canh Tý, chúng con kính dâng lên Bố Mẹ, một mùa Hiếu hạnh, chúng con sẻ tình tấn và luôn Hiếu dưỡng mong mẹ cha an lòng vui với con cháu, cho chúng con còn nhiều lần cài hoa Hồng thơm hương.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/02/2023(Xem: 15049)
Người Việt có một câu nói, “Truyện Kiều còn, tiếng Việt còn.” Truyện Kiều là một kiệt tác của nền văn chương Việt khoảng 200 năm nay và đã được chuyển dịch từ nhiều thập niên trước qua nhiều thứ tiếng bao gồm tiếng Anh, Pháp, Đức, Ý và Hoa. Truyện Kiều là một truyện thơ gồm 1627 câu lục bát. Truyện Kiều kể về một nàng thiếu nữ tuyệt đẹp và tài hoa đã hy sinh bản thân để chuộc tội cho cha nàng. Truyện thơ này, tựa nguyên thủy là “Đoạn Trường Tân Thanh”, do đại thi hào Nguyễn Du sáng tác, trong khoảng thời gian năm 1796 tới năm 1802. Truyện được dựa từ một truyện tình thể văn xuôi Trung quốc không mấy giá trị của tác giả Thanh Tâm Tài Nhân.
07/02/2023(Xem: 7874)
Kiếp người suy ngẫm mỏng manh Sao ta cứ mãi tranh giành quyền cao Một giây động đất ập vào Quyền cao chức trọng cũng vào thiên thu Kim cương, vàng bạc đầy lu Khi tim hết đập không xu theo mình Ghét ganh, đố kỵ , khi khinh So đo ích kỷ, nghĩa tình vội quên
01/02/2023(Xem: 13936)
Mỗi năm, mỗi một mùa xuân Mỗi năm, lại mỗi một lần tin xa. Tổ Sư xưa - Nay vẫn là... Như bài kinh tụng truyền hoa sử vàng. Hằng năm, vào ngày mùng 1 tháng 2 âl, Phật Giáo Khất Sĩ nói chung và từng Giáo Đoàn Khất Sĩ nói riêng trong cũng như ngoài nước đều tổ chức lễ Tưởng Niệm ngày Tổ Sư vắng bóng.
31/01/2023(Xem: 12863)
Một cõi Thiền Lâm, bóng trượng tòng Quang minh tinh đẩu chiếu hư không Đầu phơi mưa nắng, gìn thanh hạnh Chân dẫm xóm làng, giữ chánh tông Rũ bụi, thung dung vầng nguyệt tỏ Xả tài, phơi phới mảnh gương trong Mây lành năm sắc che tàn lọng Hương ngát ba ngàn tỏa núi sông Thiện tín trầm hoa, nhân thắng tuệ Tăng ni kinh pháp, quả viên thông Bi từ, giới trí ngời uy đức Đạp sóng, thênh thang cuộc lữ bồng!
31/01/2023(Xem: 11283)
Đã mấy năm nay Tết vắng nhà Học hành công việc ở phương xa Nguyên Đán đầu năm chưa về kịp Dâng nén hương thơm rước Ông Bà ...
31/01/2023(Xem: 11499)
Tự đoán tương lai chứ đừng đi xem bói ! Hạnh phúc do chính bạn thiết kế từ lâu Phí phạm thời gian khó tìm lại được đâu Chỉ đại phước duyên mới gặp chánh pháp!
26/01/2023(Xem: 13600)
Chút hoan hỷ khi phát hiện về pháp số Tinh thần Phật học của con số 23 Áp dụng chương các pháp từ kinh Tăng Chi ra Ôi, bao vi diệu ngầm chứa thật khó tả !
22/01/2023(Xem: 8459)
Ước nguyện đầu năm.
20/01/2023(Xem: 7833)
Chín bốn xuân xanh chửa thấy già Vẫn vui vẫn khỏe vẫn ngâm nga Cơm ngày hai bữa luôn ngon miệng Kinh tụng một thời trí sáng ra Ngủ dậy ăn rồi trưa lại ngủ Đà huân tập sẵn niệm Di Đà Xế chiều hóng mát chờ con cháu Buổi tối đông vui họp một nhà
20/01/2023(Xem: 9910)
Nguyên Xuân đang về …. …….khắp đó đây trong trời đất ! Thở hơi Xuân thưởng thức nửa thật, nửa hư Ngắm hoa Xuân …bao ý vị chợt nhất như Phải chăng là Huyền là Diệu … ……..như lời Đức Lão Tử (1)