Tình Người Còn Mãi (thơ)

27/08/202008:08(Xem: 14006)
Tình Người Còn Mãi (thơ)
Tình Người Còn Mãi.
Tình Người Còn Mãi-1


















Tiếng Lòng ẩn trú Vu Lan,

Tình Cha Mẹ Dạy, muôn Ngàn trí nhiên,
Y vàng cài đóa Hồng nguyên,
Tình người còn mãi, Hiếu hiền mẹ cha.

Thu về dâng đóa Hồng pha,
Nụ thơm bay giữa, căn nhà quê xưa.
Cánh đồng lúa chín bang trưa,
Cõng cò bay giữa, tình cha cho đời.

Mong con sống đẹp nên người,
Chữ Trung Hiếu thuận, nhớ lời Mẹ khuyên.
Mong con sống phúc tu thiền,
Chữ Nhân Cách dạy, nên duyên sau này.

Gánh đời song dưỡng tháng ngày,
Trong nhà Có Phật, chớ rầy Mẹ Cha.
Ngọc ngà chẳng đổi thành ba,
Mẹ Cha Chỉ một, xông pha chớ tìm.

Nhìm vào hoa Hiếu uy linh,
Ngàn năm tìm mãi, bóng hình trinh nguyên.
Y vàng tháng bảy cài khuyên,
Bông Hồng thơm ngát, nỗi niềm an vui.

Mong sinh thành sống tươi cười,
Gia đình hạnh phúc, tròn đời bên nhau.
Vu lan Hiếu hạnh nguyện cầu,
Tình cài Hồng thắm, một màu Mẹ Cha.
Tình Người Còn Mãi-2
                 Tk: Thích Minh Thế
                 Bút danh: Hỷ Tâm Hải Triều.
                 Bút hiệu: Tịnh Nhật Vân Quang
                 Ngày 25-08-2020.
                 Ngày Âm Lịch: 07-07-Canh Tý.

Nhân mùa Vu Lan về, năm Canh Tý, chúng con kính dâng lên Bố Mẹ, một mùa Hiếu hạnh, chúng con sẻ tình tấn và luôn Hiếu dưỡng mong mẹ cha an lòng vui với con cháu, cho chúng con còn nhiều lần cài hoa Hồng thơm hương.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15754)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 30831)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 16178)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 16049)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 15300)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 16428)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 18749)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 16408)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 19504)
Khóc Cha (thơ)