Thức Tỉnh (thơ)

19/08/202011:48(Xem: 10750)
Thức Tỉnh (thơ)
ngoi thien-3

Thức Tỉnh

Một kiếp nhân sinh, một kiếp sầu.
Vô thường có hẹn với ai đâu!
Đã chưa tát cạn sông phiền não,
Thì vẫn xoay vòng bể khổ đau!
Bởi chẳng nhân lành từ kiếp trước,
Nên không quả ngọt ở ngày sau.
Nhất tâm thường niệm Di Đà Phật,
Mới thấy vô biên lẽ nhiệm mầu!
Kha Tiệm Ly


ngoi thien-2
Họa:
Nhân Quả
Đời người vốn dĩ lắm ưu sầu
Được mất hơn thua chẳng thấm đâu
Bận bịu lo toan thêm khổ não
Thanh nhàn thư thả bớt phiền đau
Do vì bỏn xẻn nơi đời trước
Bởi thế trầm luân ở kiếp sau
Muốn thoát sầu đau qua bến giác
Thường nương diệu pháp niệm kinh mầu!

California, 14-08-2020
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (cảm hoạ)


ngoi thien
TỈNH THỨC
Trần gian đã đến lắm ưu sầu,
Mãi chịu thăng trầm… khổ hỏi đâu?
Bởi cứ tham cầu nên áo não,
Vì còn vướng mắc trải buồn đau.
Ai hay những họa ngàn năm trước!
Cũng sợ bao thù vạn kiếp sau?
Thấy rõ mê mờ nương pháp Phật,
Ngày lên niệm chánh … tụng kinh mầu.

15/8/2020
Minh Đạo (Cảm họa)



ngoi thien

Thức Tỉnh


Khắp nẻo, nhân sinh vạn nỗi sầu
Bình tâm quán chiếu bởi vì đâu?
Vô minh, căn bản gây sầu não
Móc xích nhân duyên buộc khổ đau.
Xoay chuyển luân hồi bao kiếp trước
Nguyện mong cắt đứt chẳng còn sau.
Di Đà lục tự Hồng danh Phật
Niệm mãi đến khi tỏa đạo mầu.



Melbourne 20/8/2020
Thanh Phi (Cảm họa)
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2019(Xem: 9350)
Tháng bảy lại về ..da diết buồn nhớ Mẹ Cuộc đời con ....giờ in rập như khuôn Cô đơn trống vắng nhiều lúc ...lệ tuôn Thì ra ..... dù quê nhà hay phương xa lạ ! Đến một tuổi nào ....ai cũng đều thế cả ! Khác nhau chăng....chút quả của nghiệp duyên . Thấy được Đạo ...nhờ tu tập mật miên, Giờ đây sinh tử, luân hồi .... trường mộng . Mơ thấy Mẹ về ...đúng như hoài vọng Vẫn nụ cười thanh thản ...mắt thủy tinh . Tình thương ngày nào.. choáng ngợp lung linh Quay cuồng bao quanh ....khó dùng mực tả ! Dâng nén nhang .... kính xin Phật hứa khả Mãi mãi ....tròn giữ được TỨ TRỌNG ÂN Bốn mùa trong năm ...chẳng khác Vu Lan Thấp thoáng khói mây ..Mẹ cười ...như nguyện !
06/08/2019(Xem: 12705)
Ai từng đưa tiền người thân về ....cát bụi, Sẽ ngâm ngùi thấm được ...kiếp nhân sinh Chào đời ...ra đi ...vốn chỉ một mình Thân trần trụi ..khóc lần đầu.....lần cuối .
29/07/2019(Xem: 13913)
Con tự hứa ...gắng dành nhiều nghị lực, Tiến bước hành trình ...vững chắc niềm tin . Thử thách giúp con tìm lại ...chính mình Và tự nhủ ....MÌNH KHÔNG LÀ GÌ CẢ !
28/07/2019(Xem: 18842)
Kính Dâng Vị Thiền Sư Con Mang Ơn Sâu Thiền Sư Thích Thanh Từ sẽ tròn 95 tuổi vào ngày 24/7/2019. Để soạn lời chúc mừng sinh nhật, con thành kính dịch một vài bài thơ của Thầy để bày tỏ lòng biết ơn tới Thầy, vị Thiền Sư đã hồi phục dòng Thiền do Vua Trần Nhân Tông sáng lập. Con đã đọc nhiều sách Thiền do Thầy dịch và giảng. Các sách Thiền này đã cho con nhiều kiến thức và cảm hứng. Kính bạch Thiền Sư Thích Thanh Từ, Thầy là người duy nhất có thể hồi phục Thiền Phái Trúc Lâm – và Thầy đã làm như thế, toàn hảo và tuyệt vời. Mặc dù con học từ Thiền phái khác, con ngưỡng mộ Thầy và mang nợ Thầy rất nhiều.
27/07/2019(Xem: 17329)
Gót chân Đại Giác qua đường Ta Bà tịch lặng, Vô Thường ngẩn ngơ Ta về tìm dấu xa xưa Nửa đêm hoa héo cũng vừa hồi sinh.
27/07/2019(Xem: 11826)
Đêm nay nghỉ ở phi trường Đời hun hút mộng, đêm suông bóng đời. Nửa khuya nghe bước ngược xuôi Đi-về vạn nẻo buồn vui muôn trùng.
25/07/2019(Xem: 16121)
Có thể ngày mai vẫn rất dài Vẫn bình minh hẹn với sương mai Một ngày vẫn sống trên trần thế Chẳng chút chi ngờ chuyện đổi thay..
24/07/2019(Xem: 25065)
Năm 1308, Mạc Đỉnh Chi đi sứ Trung Hoa ( vào thời nhà Nguyên ). Đến cửa khẩu quá muộn, quân Nguyên canh gác bắt ông và mọi người tháp tùng phải chờ đến sáng hôm sau mới được phép qua cửa khẩu. Thấy sứ bộ Đại Việt cứ khiếu nại biện bạch mãi, viên quan phụ trách canh cửa ải thả từ trên lầu cao xuống một câu đối, thách thức sứ bộ Đại Việt nếu đối được thì họ sẽ mở cửa
21/07/2019(Xem: 12397)
Trông hình bắt bóng, bóng mờ sương Sắc tướng nhân sinh huyễn mộng thường Hảo hớn râu mày mà ướt át Thuyền quyên yểu điệu lại căng cương
19/07/2019(Xem: 16959)
Người thường gặp gỡ trên đường Tương lân đồng bệnh văn chương nợ nần Phương trời đất nước đi thăm Trở về im bóng thì thầm với Thơ!