Trải Nghiệm và Thăng Trầm (thơ)

17/08/202008:46(Xem: 14357)
Trải Nghiệm và Thăng Trầm (thơ)
hoa sen 3a
Trải Nghiệm và Thăng Trầm


Kính dâng Thầy bài thơ mới khi học được Bồ Tát Sơ Tâm chính
là niệm khởi ban đầu từ Kinh luận và trân trọng kính chúc Sức khỏe Thầy . Kính HH




Giọt lệ mừng rơi mỗi khi tỉnh giấc !
Văng vẳng lời pháp thoại đã giúp trừng tâm,
Lắng gạn nhiễm ô vi tế âm thầm,
Vọng tưởng Ngã. Nhân cầu ...hành tác !

Những thăng trầm làm cái nhìn đổi khác,
Lý thuyết ngôn từ ... chạy theo đã quá xa
Căn bản phiền não càng phát tán rộng ra
Đạp gai mới dừng lại ... cái đau trải nghiệm !

Giai đoạn sơ tâm chính là khi khởi niệm ,
Nỗ lực quán chiếu từng mỗi sát na ,
Thực hiện được chăng....Phật tử tại gia ?
Cách duy nhất cần tự mình lặng lẽ.

Đừng sợ phong tỏa cô đơn nhạt tẻ
Bao cẩm nang Cổ Đức đã truyền trao
Hội nhập được .... nghe trong gió thì thào
"Mừng cho con quay về ....đúng nơi đứng !"

Có phải Mẹ, Cha ... hiện về linh ứng ?
Tuổi thu, đông sao vẫn ... quá dại khờ
Học Đạo bao năm còn mãi sơ cơ
Chưa tận lực nên bát nạn còn vướng mắc !

Nguyện quán chiếu ngay hiện tiền từng khắc
Mọi hiện hữu đều giả hợp trong tự thân
Tự nghĩ mình chút trí tuệ dễ tạo Sân ,
Kính đa tạ, tri ân lời vàng dạy bảo !

Huệ Hương
Mùa Vu Lan trong đại dịch 2020


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/11/2013(Xem: 18317)
Khắp nơi Phật tử tụ về đây Tu học cần chuyên suốt mấy ngày Sáng dậy an nhiên cùng nắng gió Chiều buông tỉnh lặng với ngàn mây Khách trần xao xuyến dần xa vắng Ông chủ thong dong tự hiện bày Giáo dưỡng ơn sâu mong đáp trả Giúp đời hiển Đạo giữ lòng ngay
21/11/2013(Xem: 29433)
10 bài viết về Bão Lụt Miền Trung Mặc Giang [email protected] 01. Thương lấy Miền Trung 02. Bao giờ thoát khổ hỡ em ? 03. Miền Trung, tôi thấy rồi em 04. Thương về Miền Trung 05. Lại Thương về Miền Trung 06. Thương Người Miền Trung 07. Bão lụt thảm thương 08. Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế 09. Quê Hương máu chảy ruột mềm 10. Hỡi hai mùa mưa nắng
30/10/2013(Xem: 28282)
Miền trung mưa nắng quê tôi hai mùa Ruộng nương xơ xác quê tôi thật buồn Đã bao nhiêu năm ngàn giông bão xuống Một vùng đất nghèo bao nỗi đau thương
27/10/2013(Xem: 24299)
Không biết từ đâu ta đến đây Mang mang trời thẳm đất xanh dày Lớn lên mang nghiệp làm thi sĩ Sống điêu linh rồi chết đọa đày Mấy câu thơ thời tuổi trẻ, lúc mới 23 tuổi ấy đã theo suốt cuộc đời Nguyễn Đức Sơn, một thi sĩ kiệt xuất trên bầu trời văn nghệ Việt Nam hiện đại. Rờn lạnh hoang vu một tâm hồn cô độc, cô liêu khốc liệt, luôn luôn ngún cháy bên trong chiều sâu linh thức một ngọn lửa tịch mịch vô hình, thường trực đứng giữa đôi bờ sống chết giữa đỉnh cao và hố thẳm của tồn sinh bức bách ngay từ những ngày còn chạy lông bông đùa rỡn cùng sóng vàng cát trắng vu vơ dọc mấy hàng cây thông xanh ngút ven bãi biển Ninh Chữ xa mù. Từ đó, từ thuở nhà thơ chào đời năm 1937 ở làng Dư Khánh, Thanh Hải, Ninh Thuận đến nay cũng hơn 70 năm trời đằng đẵng trôi qua rồi mà ngọn lửa tịch mịch đó vẫn còn hừng hực rực ngời như một ngọn lửa thiêng trong lòng người thi sĩ dị thường :
19/10/2013(Xem: 20702)
" Đau thì đau vậy để mà Trả xong nghiệp báo vượt qua luân hồi. Trải qua vô số kiếp rồi Gây bao tội ác cho người khổ đau,
10/10/2013(Xem: 24001)
Phạm Thiên Thư, Phạm Công Thiện, Lê Mạnh Thát, Tuệ Sỹ, Phạm thế Mỹ, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đức Sơn, Bùi Giáng, Trí Hải...
06/10/2013(Xem: 88966)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
06/10/2013(Xem: 20245)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch