Phẩm 11: Già

14/08/202017:57(Xem: 11654)
Phẩm 11: Già
buddha-509 


KINH PH
ÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

 

Lưu ý:

Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),

Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

 

Phm Già 11




146/ Cười gì, hân hoan gì,

Khi đời mãi bị thiêu,

Bti tăm bao trùm,

Sao không tìm ngn đèn?



146/ Thế gian sao mãi ti tăm

Vui chơi say đắm, hân hoan dc tình.

Không tìm ngn đuc cu sinh

Vô thường thiêu cháy hãi kinh thế nào?



147/ Hãy xem bong bóng đẹp,

Chcht cha vết thương,

Bnh hon, nhiu suy tư,

Thật không gì trường cữu.



147/ Thử xem thân thể thanh tao

Du bên trong vhồng hào, xu nhơ

Bnh hon, ung nht chực chờ

Tháng ngày đau đớn, mộng mơ dt ri.



148/ Sắc nầy bị suy già,

tt bịnh, mỏng manh,

Nhóm bất tịnh, đổ v

Chết chm dt mạng sống.



148/ Đâu còn má trắng hồng môi,

Có ai đổi được cái thời tóc xanh.

Già suy gi mi da nhăn

Nan y đối din, trn gian giã t.



149/ Như trái bu mùa thu,

Bvt bquăng đi,

Nhóm xương trắng bồ câu,

Thấy chúng còn vui gì.?



149/ Thân tàn như trái bầu thu

Nhăn nheo giây héo bốc mùi thối tha.

Xương phơi bbãi tha ma

Chim tha chó gặm thấy mà thảm thương.



150/ Thành này làm bằng xương,

Quét tô bằng thịt máu,

Ở đây già và chết,

Mn, la đảo cht cha.



150/ Qua đây quán xét vô thường

Xác thân che giấu thịt xương sắc màu.

Cha nhóm bịnh tật m đau

Ngã, mn la dôi biết bao khách trn.

151/ Xe vua đẹp cũng già,

Thân nầy rồi sgià.

Pháp bậc thiện, không già.

Như vậy, bậc chí thiện

Nói lên cho bậc thiện.

151/ Tháng ngày o bế tấm thân

Như xe vua đẹp cũng tàn phế thôi.

Pháp chánh đã thấu hiu ri

Bất tử trường cữu lên ngôi bảo toà.

Pháp bậc thiện qucao xa

Dành cho người trí thiết tha tìm cu.



152/ Người ít nghe kém hc,

Ln già như trâu đực,

Thịt nó tuy ln lên,

Nhưng tuệ không tăng trưởng.



152/ Người không nghiên cu chuyên sâu,

Chạy theo hình thức không vào bin tâm.

Nhìn trâu ln xác mà lm

Lc đường đừng hỏi, bc nam hướng v.


153/ Lang thang bao kiế
p sng,

Ta tìm nhưng chẳng gặp,

Người xây dựng nhà ny,

Khthay, phi tái sanh.



153/ Quê hương lòng vn tái tê

Phong trần thân khách mi mê nắng chiều.

Chìm trong bể ái ngun yêu

Bánh xe sinh tcánh diu lãng du.



154/ Ôi! Người làm nhà kia,

Nay ta đã thấy ngươi!

Ngươi không làm nhà na,

Đòn tay ngươi bgãy,

Kèo ct ngươi btan.

Tâm ta đạt tịch dit,

Tham ái thảy tiêu vong.



154/ Luân hi cngtuyt mù

Đêm qua chợt tỉnh trăng thu rạng ngời.

Tái sinh ơi! Dừng lại thôi !

Đắm say ngã chp xây ngôi ảo toà.

Thật tướng vn chẳng có Ta

Rng không tịch dit Lăng già chiếu soi.



155/ Lúc trẻ, không phạm hnh,

Không tìm kiếm bc tin;

Như cò già bên ao,

rũ, không tôm cá.



155/ Trkhông nỗ lc tìm tòi

Không dành tài sản, rong chơi tháng ngày

Cò già ủ rủ thảm thay

Cá tôm đâu có, bụng đầy nước dơ.



156/ Lúc trkhông phạm hnh,

Không tìm kiếm bc tin;

Như cây cung bị gãy ,

Thở than những ngày qua.



156/ Tu hành mà cmộng mơ ,

Luống trôi tui trẻ áng mờ bi giăng .

Khổ đến dù có thở than

Như cung đã gãy, ngày tàn chiu qua.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11328)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15076)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16698)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14120)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13769)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12567)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10629)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10484)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14578)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17487)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng