Phẩm 05: Ngu

14/08/202017:15(Xem: 12485)
Phẩm 05: Ngu
buddha-503 


KINH PH
ÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

 

Lưu ý:

Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),

Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

 

PHẨM NGU 5



60/ Đêm dài cho kẻ thức,

Đường dài cho kmt,

Luân hi dài, kngu,

Không biết chơn diu pháp.



60/ Thc đêm mi biết đêm dài

Đường xa mi biết sc trai cũng mòn ,

Ngu mê sáu nẻo xoay vòng

Sống thiếu trí tu, như trong ngục tù.



61/ Tìm không được bn đường,

Hơn mình hay bằng mình,

Thà quyết sống một mình,

Không bè bn kngu.



61/ Thiện hu tri thc cùng tu

Nếu không tìm được, vân du mt mình.

Ngày đêm tụng đọc tâm kinh

Kngu xa lánh, tâm linh ttường.



62/ Con tôi, tài sn tôi,

Người ngu sanh ưu não,

Tta, ta không có,

Con đâu tài sn đâu?



62/ Vì người tăm ti vn vương

Đắm say con vợ, vô thường trắng tay,

Su bi thân thể hao gy

Thân này không thật, ca này về đâu?



63/ Người ngu nghĩ mình ngu,

Nhvậy thành có trí,

Người ngu tưởng có trí,

Thật xứng gọi chí ngu.



63/ Nếu như dừng lại mong cầu

Hiểu thông thế sbước vào đường chơn.

Còn nghĩ tài trí thua hơn

Tự ôm oán hn, nut hờn thiên thu.



64/ Người ngu, du trn đời,

Thân cn người có trí,

Không biết được Chánh pháp,

Như mung vi vcanh.



64/ Tri xanh che áng mây mù

Khiến cho cnh sc âm u héo sầu,

Trn đời không thấy đạo màu

Hương v chánh pháp, muỗng nào tỏ phân.



65/ Người trí, du mt khc,

Thân cn người có trí,

Biết ngay chân diu pháp ,

Như lưỡi vi vcanh.



65/ Không bằng gần bậc chân nhân

Mt giây tỉnh thức, pháp phần truyn trao.

Như lưỡi nếm vngt ngào

Thân tâm hlc tuôn trào lý chơn.



66/Người ngu si thiếu trí,

Tngã thành kẻ thù,

Làm các nghiệp không thiện,

Phi chu quả đắng cay.



66/ Phàm phu mãi tính thua hơn

Tmình la di, tinh khôn làm liu,

Trói trăn vì lưới thương yêu

Khổ đau tngã, trn kiu phi qua.



67/ Nghip làm không chánh thiện,

Làm ri sanh ăn năn,

Mt nhum l, khóc than,

Lãnh chịu qudị thục.



67/ Qubáo tìm đến không xa

Ăn năn đã mun, khóc la não nề,

Cuc đời bt hnh lê thê

Đường xa gian khổ mi mê mt mình.



68/ Người ngu nghĩ là ngt,

Khi ác chưa chín mui;

Ác nghiệp chín mui ri,

Người ngu chu khổ đau.



68/ Gây nhân khi bước đăng trình

Hân hoan hạnh phúc, nghình bóng theo,

Đến khi quả ác chín mui;

Ti tăm p đến, bóng chiều đã qua.



69/ Và vic làm chánh thiện,

Làm ri không ăn năn,

Hoan h, ý đẹp lòng,

Hưởng thọ qudị thục.



69/ Làm việc thiện, tâm thăng hoa

Phước lành vượt khỏi phong ba thế trn.

Vui thay quả thiện chín dn

Sc tài trn vn mười phân vn toàn.



70/ Tháng ngày vi ngn cỏ,

Người ngu có ăn uống,

Không bằng phần mười sáu,

Người hiu pháp hữu vi.



70/ Người ngu che giu tâm gian

Di người để được trăm ngàn li khen,

Bùn sình nhưng mọc hoa sen

Đến khi tng, bao phen mê lm.



71/ Nghip ác đã được làm,

Như sa, không đông ngay,

Cháy ngầm theo kẻ ngu,

Như la tro che đậy.



71/ Quá khsng vi ác tâm

Ging như la hc, che ngm dưới tro.

Li như sa chưa thành h

Khi nghip quả đến, cháy khô cuc đời.



72/ Tnó chu bt hnh,

Khi danh đến kngu,

Vận may bị tn hi,

Đầu nó bnát tan.



72/ Mun ưa danh li cao vi

Mà mình không xứng cuộc chơi cũng tàn,

Hại cho thân thể tan hoang

Tlàm tchu, trách than ai nào.

73/ Ưa danh không tương xứng,

Mun ngi trước Tkheo,

Ưa quyn ti tnh xá,

Mun mi người lkính.



73/ Tnh xá li mun ngôi cao

Để cho tchúng lễ cu cúng dâng.

Sống phàm tục giữa tăng thân

Đứng đi sai phm, chia phân ri bi.



74/ Mong cả hai tăng, tục,

Nghĩ rằng (chính ta làm),

Trong mọi vic ln nh,

Phải theo mệnh lnh ta”,

Người ngu nghĩ như vy,

Dc và mn tăng trưởng.



74/ Lại mong ảnh hưởng khp nơi

Tcao ngã mn chưa ri khi tâm,

Gây ra mọi thứ li lm

Bi lông tìm vết, không cần li khuyên.

Tăng, tục đều gp não phin

Cn tu sám hi mi yên lòng người.



75/ Khác thay duyên thế li,

Khác thay đường Niết bàn,

Tkheo đệ tử Pht,

Hãy như vậy hằng tri,

Chứ ưa thích cung kính,

Hãy tu hnh vin ly.



75/ Như thuyền đã vượt trùng khơi

Bc trí thẳng tiến nghỉ ngơi Niết bàn.

Xa lìa vt chất ly tham

Quán chiếu vạn pháp như làn gió thu,

Đi thật xa chn tuyt mù

Thâm sơn cùng cốc, n cư an lành.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/06/2014(Xem: 18130)
Sống ẩn dật cuộc đời thong dong quá Không thị phi danh lợi cũng rời xa Tránh lo toan tính toán khỏi phiền hà Chuyện thế sự để ngoài tai không động
20/06/2014(Xem: 16125)
Có đôi lúc ta cần nên thận trọng Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. Khộng lệ thuộc trước những lời hư vọng, Chẳng coi thường bao góp ý công minh..
16/06/2014(Xem: 48356)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
16/06/2014(Xem: 14210)
Chia xẻ cùng nhau một miếng mồi, Hai đứa đừng phung phí của trời, Chúng ta đang đói, ăn ngon quá ! Kết nghĩa chân tình, bạn và tôi.
16/06/2014(Xem: 15162)
Tranh thiền minh hoạ cảnh quê nghèo, Thơ thẩn trăng vàng nửa mảnh treo, Lơ thơ cánh liễu buông mành rủ, Trăng hiền soi bóng nước trong veo.
14/06/2014(Xem: 14385)
Bóng đời đổ xuống miền hoa cỏ Ta vẫn ca bài ca nhất phương Vẫn chiếc áo lì năm tháng cũ Vẫn đề thơ hát khúc vô thường.
14/06/2014(Xem: 19118)
Xưa có bầy khỉ nọ Lội xuống hồ vớt trăng Vớt mãi hoài không được Nên mặt mày.. nhăn nhăn.
13/06/2014(Xem: 28720)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
10/06/2014(Xem: 14651)
Đời an vui nhìn trời xanh mây trắng lượn Với người mù chỉ có thấy một màu nâu Không biết tu luôn ham muốn rất khổ sầu Mê ngũ dục mãi chạy theo vòng danh lợi Sáng mắt rồi cả đất trời đang chờ đợi Bao kỳ hoa lắm dị thảo đón chào ta Đã về nhà cùng vui hát khúc hoan ca
09/06/2014(Xem: 17547)
Thực ra, khổ chỉ xuất phát khi tâm ta vướng mắc vào đối tượng, hay là có ý niệm muốn loại trừ đối tượng đó. Còn ngược lại, khi ta tiếp xúc với mọi hoàn cảnh, nhưng chỉ ghi nhận đơn thuần thôi, mà không khởi tâm muốn chiếm hữu hay là loại trừ, thì khổ đau sẽ không có cơ sở để sinh khởi.