Phẩm 02: Không Phóng Dật

14/08/202014:07(Xem: 15356)
Phẩm 02: Không Phóng Dật
buddha-500 


KINH PH
ÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

 

Lưu ý:

Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),

Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

 

PHẨM KHÔNG PHÓNG DT 2




21. "Không phóng dật, đường sng,

Phóng dt là đường chết.

Không phóng dật, không chết,

Phóng dt như chết rồi



21/ Con đường sinh tử nổi trôi

Đều do phóng dt xa rời tánh linh,

Không buông lung thoát tsinh

Sống mà phóng dt thây sình tháng năm.



22. "Biết rõ sai biệt ấy,

Người trí không phóng dật,

Hoan hỷ, không phóng dật,

An vui hạnh bc Thánh."

 

22/ Biết rõ nguồn gốc thăng trầm

An vui người trí kềm tâm ý mình,

Hoan hỉ trong cõi Thánh minh

Do không phóng dật sóng tình lng yên.



23. "Người hằng tu thiền định,

Thường kiên trì tinh tấn.

Bậc trí hưởng Niết Bàn,

Ách an tnh vô thượng.



23/ Chuyên tu thiền định diệu huyền

Khai nguồn trí tuệ nhp min vô dư,

Tinh cn quán chiếu văn tư,

Người trí tự tại an cư Niết bàn.



24. "Nỗ lực, giữ chánh niệm,

Tịnh hnh, hành thận trọng

Tự điều, sống theo pháp,

Ai sống không phóng dật,

Tiếng lành ngày tăng trưởng.”



24/ Con đường Bát chánh thênh thang

Mỗi ngày tnh thức tâm an, ý hoà,

Sống phạm hạnh, không bôn ba

Vườn tâm hoa tuệ lan xa hương người.



25. "Nỗ lực, không phóng dật,

Tự điều, khéo chế ngự.

Bậc trí xây hòn đảo,

Nước lụt khó ngập tràn."



25/ Cho dù bão lũ cuốn trôi

Nhưng hải đảo vng một ngôi bảo toà.

Khéo điều ngự giữa phong ba

An nhiên, vững chải xứng là hiền nhân.



26. "Chúng ngu si thiếu trí,

Chuyên sống đời phóng dật.

Người trí, không phóng dật,

Như giữ tài sản quý."

 

26/ Khác xa knhim phong trần

Si mê đắm trước, luthân hại đời.

Người trí quyết chng buông lơi

Giữ gìn báu vật rạng ngời niềm tin.



27. "Chớ sống đời phóng dật,

Chớ mê say dc lạc.

Không phóng dt, thiền định,

Đạt được an lc lớn."



27/ Trần gian bảy nổi ba chìm

Ngựa hoang rong rui phải tìm lối ra.

Hỷ lạc, thiền định u xa

Thiền sư an dưỡng thăng hoa pháp màu.



28. "Người trí dẹp phóng dật,

Với hạnh không phóng dật,

Leo lu cao trí tuệ,

Không su, nhìn khổ sầu,

Bậc trí đứng núi cao,

Nhìn kẻ ngu, đất bằng.”



28/ Như lên tận đỉnh non cao

Người trí nhìn xung xôn xao bụi trần,

Chúng mê tham chp tm thân

Buông lung thoả dục là nhân khổ sầu.

Hiền Thánh như ánh trăng sao

Thương quần sanh mãi một màu vô minh.



29. "Tinh cần gia phóng dật,

Tỉnh thc gia quần mê.

Người trí như ngựa phi,

Bỏ sau con ngựa hèn."



29/ Dù trong gia chốn hữu tình

Như con tuấn mã hành trình không ngơi.

Bỏ sau lãng trong chơi

Xóm làng say ngủ, sống đời tự do.



30. "Đế Thích không phóng dật,

Đạt ngôi vị Thiên chủ.

Không phóng dật, được khen;

Phóng dt, thường bị trách.”



30/ Đạt ngôi Thiên chai cho

Nhờ sức tinh tn vượt bờ thế gian.

n dương hnh đức muôn ngàn

Đáng chê trách kẻ, giữa đàng buông lơi.



31. "Vui thích không phóng dật,

Tỷ kheo sợ phóng dật,

Bước tới như lửa hừng,

Thiêu kiết sử lớn nhỏ."

 

31/ Một khi phát chí đại hùng

Giới đủ đã th, buông lung xa lìa.

Như ngọn la cháy hừng kia

Đốt tan ràng buộc râu ria thế trần.



32. "Vui thích không phóng dật,

Tỷ kheo sợ phóng dật,

Không thể bị thối đọa,

Nhất định gn Niết Bàn."



32/ Đã làm Khất sĩ khinh thân

Vẫn sợ phóng dt , là nhân đoạ đày

Sống trong tnh cnh vui thay!

Trăng thanh gió t tháng ngày thong dong.



***
Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 18048)
Rừng im mây đầy ôm núi ngủ Cỏ mềm xanh mướt ngập bờ hoang Thoang thoảng đêm huyền hương thạch nhũ Đầu hoa nhụy ứa gió lên ngàn.
10/04/2013(Xem: 17911)
Một bông hồng xin dâng Mẹ Một bông hồng xin dâng Cha Đền ơn hiếu hạnh những là thấm đâu Công Cha phải nhớ làm đầu Nghĩa Mẹ phải nhớ là câu trau mình
10/04/2013(Xem: 17643)
Thơ là nhạc lòng, là tình ca muôn thuở của ý sống, của nguồn thương, của mầm xuân mơn mởn được thể hiện qua âm điệu vần thơ, qua câu hò, tiếng hát, lời ru, ngâm vịnh,..v..v.... mà các thi nhân đã cảm hứng dệt mộng, ươm tơ. Những vần thơ của các thi sĩ nhả ngọc phun châu là những gấm hoa sặc sỡ, những cung đàn tinh xảo, những cành hoa thướt tha kết thành một bức tranh đời linh hoạt, một bản nhạc sống tuyệt trần, một vườn hoa muôn sắc ngát hương làm tăng thêm vẻ đẹp cả đất trời, làm rung cảm cả lòng người xao xuyến. Đối tượng của vần thơ là chất liệu men đời được sự dung hợp của đất trời, sự chuyển hoá của vạn vật và sự hoà điệu của lòng người qua khắp nẻo đường trần biến thể, có lúc mặn nồng bùi ngọt, có khi chua chát đắng cay, tủi hờn chia ly, thất vọng chán chường sau những cuộc thế bể dâu, những thăng trầm vinh nhục, chính là nguồn suối mộng rạt rào của các nhà thơ say mơ. Tôi mặc dù không phải là thi sĩ, nhưng cũng biết thiết tha ho
10/04/2013(Xem: 24214)
Nhật Bản là đất nước của ngàn thơ, vì trước hết đó là đất nước của ngàn hoa... Hoàng Xuân Vinh
08/04/2013(Xem: 16537)
Đất tâm như quả địa cầu, Chứa đầy hạt giống hoa mầu hành vi. Tâm là dòng suối nghĩ suy, Tâm và hạt giống có gì khác đâu. 5. Tâm không tu phải khổ đau, Như vượn chuyền nhảy không sao đặng dừng, Xuống lên ba cõi trầm luân, Từ thời vô thỉ con đường mênh mang.
08/04/2013(Xem: 72285)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 18580)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi
08/04/2013(Xem: 18488)
Chợt thấy xuân mời, vào một sáng ngồi rơi im lặng, hơi thở bay vào trong phong bão, cơn say tỉnh cơn gió mỉm cười, lay cánh mai
05/04/2013(Xem: 31361)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17155)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.