Trăng Vẫn Nguyên Màu (thơ)

10/08/202012:02(Xem: 11100)
Trăng Vẫn Nguyên Màu (thơ)
Trang Van Nguyen Mau_Thanh Phi-1




TRĂNG VẪN NGUYÊN MÀU...

Bạch Thầy, con cảm ơn Thầy ban cho bài pháp hôm nay về “Vầng trăng thanh lương”,
sau thời pháp, cảm xúc dâng trào, con xin viết bài thơ này kính dâng Thầy và chia sẻ cùng đại chúng.

“Em về mấy thể kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?”(*)
Đường tu như sóng bềnh bồng
Nổi trôi lên xuống theo dòng thời gian
Ngẫm xem cũng lắm gian nan
Thị phi nhân ngã thế gian khôn lường...
Nhưng may ta đã tỏ tường
Lời thầy giảng rõ Vô Thường, Có, Không
Lời kinh Bát Nhã liễu thông
Muôn sự tự tướng đều không có mà
Tướng không thể tánh cũng là
Do duyên kết hợp, Ngã nào của ta?
Cho nên muôn sự ta bà
Hãy nên rủ bỏ để mà chuyên sâu
Nguyện nay cho đến ngàn sau
Nhìn trăng vẫn thấy nguyên màu thanh lương.

Melbourne, thứ hai 10/8/2020
Đệ tử Thanh Phi

(1): Thơ của Bùi Giáng





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/03/2014(Xem: 17684)
Lãng tử phiêu bồng không chỗ trú Không chốn dung thân giữa phong trần Nên đi thỏa thích trời vô định Đỉnh cao hố thẳm ngút phù vân
07/03/2014(Xem: 21945)
* “Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là đạo lí của vũ trụ, là mẫu số chung của ý nghĩa cuộc sống, là Thiền; mang năng lượng tích cực có lợi cho toàn vũ trụ, cho sự thăng hoa trí tuệ-tâm linh chung của tất cả.
06/03/2014(Xem: 40523)
Tu thành Bồ Tát Quán Âm Viên Thông, Tự Tại, Diệu Âm cứu đời Mười hai nguyện lớn sáng ngời Từ bi, Trí Tuệ, độ người an vui.
04/03/2014(Xem: 21033)
Quan Âm Lễ Hội đến ngày Chư Tăng Đại Chúng đó đây tựu tề Phật Tử nao nức thăm Quê Hành Hương Cầu Nguyện cõi về Tâm Linh
04/03/2014(Xem: 18962)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !
02/03/2014(Xem: 16175)
Tri niệm Sư Phụ bấy lâu Cho Trang giới thiệu sắc màu Quảng An Đóng góp thấm thoát nhịp nhàng ( 2012 - 2014 ) Diễn ngâm diễn đọc miên man chủ đề
28/02/2014(Xem: 22513)
Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. - Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
28/02/2014(Xem: 17079)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 18700)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 19989)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !