Thiền Của Phật (Thơ)

08/08/202009:44(Xem: 10525)
Thiền Của Phật (Thơ)

THIỀN CỦA PHẬT

 buddha_244

Đây lời Phật dạy lâu rồi:

"Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời

Của hàng vua chúa mọi thời

Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền

Chỉ như hạt bụi vương thềm;

Ta coi kho báu nhỏ nhen tầm thường

Dù châu ngọc hay bạc vàng

Chỉ như sỏi đá bên đường khác chi;

Còn lụa là với xiêm y

Dù cho quý giá khác gì giẻ lau;

*

"Ta nhìn ra được từ lâu

Hằng hà thế giới nhiệm mầu quanh đây

Trong bao la vũ trụ này

Chỉ như những hạt chứa đầy trái cây;

Hồ kia rộng lớn vậy thay

Nổi danh nước Ấn đứng ngay hàng đầu

So ra cũng tựa giọt dầu

Li ti nhỏ bé trên đầu bàn chân;

Mọi điều giáo lý dương trần

Đều là hư huyễn, muôn phần giả thôi

Tựa trò ảo thuật tay người;

Ta xem quan niệm tuyệt vời cao siêu

Về nguồn giải thoát sớm chiều

Như là gấm vóc có thêu chỉ vàng

Trong cơn mộng giữa đêm trường;

Ta coi thánh đạo, con đường sáng tươi

Dưới chân bậc giác ngộ rồi

Như hoa hiển hiện trong đôi mắt người;

*

"Nhận ra thiền định cao vời

Như là cột trụ của nơi non ngàn;

Và còn như cõi Niết Bàn

Tựa cơn ác mộng miên man giữa ngày;

Những lời phán đoán lâu nay

Về điều sai đúng, dở hay ở đời

Như rồng uốn lượn buông lơi

Nhịp cùng vũ khúc theo trời nắng mưa;

Lòng tin tăng giảm từ xưa

Coi như vết tích bốn mùa còn vương!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo Buddha’s Zen trong

tập truyện 101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Rep)

Buddha's Zen

Buddha said: "I consider the positions of kings and rulers as that of dust motes.
I observe treasures of gold and gems as so many bricks and pebbles. I look upon the finest silken robes as tattered rags.
I see myriad worlds of the universe as small seeds of fruit, and the greatest lake in India as a drop of oil on my foot.
I perceive the teachings of the world to be the illusion of magicians.
I discern the highest conception of emancipation as a golden brocade in a dream, and view the holy path of the illuminated ones as flowers appearing in one's eyes.
I see meditation as a pillar of a mountain, Nirvana as a nightmare of daytime.
I look upon the judgment of right and wrong as the serpentine dance of a dragon, and the rise and fall of beliefs as but traces left by the four seasons."

_____________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/04/2017(Xem: 12659)
Thuở xưa có một chú rùa - Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,- Vợ chồng cò trắng tới chơi- Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.
24/04/2017(Xem: 12741)
Ngài từ thuở rất xa xưa - Quyền cao, chức trọng lại dư bạc vàng - Nhưng về già nhận ra rằng - Càng thêm tuổi tác lại càng khổ đau -
24/04/2017(Xem: 23255)
Thấm thoát mà nay sắp tiểu tường (1) Ngài về với Phật ngộ quê hương (2) Thong dong cất bước đường thanh thoát Bận bịu chùn chân cảnh thế thường ! Một kiếp hóa thân mong cứu khổ Ngàn đời chấp thủ thật khôn lường ! Độ tha hạnh nguyện còn dang dở Hồi nhập Ta bà Pháp xiễn dương
24/04/2017(Xem: 12601)
Ba trăm sáu lăm ngày là mấy ? Cõi hồng trần trông thấy mà thương Đời người như khói mây sương Sáng trong lấp lánh vô thường biến tan .
22/04/2017(Xem: 13240)
Nửa khuya Thức giấc giang hồ Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu Đêm vô thanh Thoáng hương màu Chợt nghe gỏ nhịp cuộc dâu bể nầy.
22/04/2017(Xem: 11298)
Ta đi vào chợ phỏng tay Hơn thua bỏ lại đêm dài ngắm trăng Đêm nay Phật Đản trăng rằm Nhớ về Từ Phụ giáng trần độ sanh
22/04/2017(Xem: 14340)
Tiền chỉ là tờ giấy Không là Phật là ma Phật hay ma ở tại Trong chính cõi lòng ta
22/04/2017(Xem: 13120)
Quê Ngoại tôi thơm hoa đồng cỏ nội, Biển và trăng lấp lánh ngàn sao Ruộng vườn xưa nay vắng bóng người Ai bỏ xứ ra đi tìm lẽ sống
21/04/2017(Xem: 14746)
Sao lại soi trăng tìm vết cũ Mà không là vết cũ trăng soi Nhân ảnh mờ sương phảng phất non đoài Nghiệp thức đó dõi theo từng gót ngọc
21/04/2017(Xem: 15265)
Tạm biệt Varanasi Tôi đi Tạm biệt Sarnath, Jaipur, Mysore, Bangalore, Chennai, Agra, Delhi Tạm biệt Ấn Độ văn minh và huyền bí Quê hương của Tất Đạt Đa Cồ Đàm, của Gandhi và Sardar Vallabhbhai Patel, của Maharshi Valmiki và Rabindranath Tagore Tôi đi Sông Hằng chảy như cuộc đời tôi đang chảy Từ đâu tôi không biết Về đâu tôi không hay.