Cửa Thiên Đường (thơ)

27/07/202016:03(Xem: 12123)
Cửa Thiên Đường (thơ)

duong len troi
CỬA THIÊN ĐƯỜNG

 

Có chàng chiến sỹ thuở xưa

Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời:

"Thiên đường, địa ngục đôi nơi

Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?"

Ngài bèn lên giọng hỏi ngay:

"Anh là ai vậy? Tới đây làm gì?"

Cửa thiền vang tiếng chàng kia:

"Tôi là hiệp sỹ chuyên nghề kiếm cung!"

Ngài nhìn, hỏi lại chán chường:

"Anh là hiệp sỹ? Nghe dường lạ sao

Chẳng hay những giới chức nào

Thuê anh hộ vệ tào lao thế này

Mặt anh trông giống ăn mày

Chuyên đi hành khất, thường hay xin tiền!"

Nghe xong chàng giận nổi điên

Vừa toan rút kiếm ngài liền nói mau:

"Anh mà cũng có kiếm sao?

Kiếm này sao cắt được đầu của ta

Kiếm trông cùn lụt quá mà

Dùng làm vũ khí thật là thảm thay!"

Ngay khi chiến sỹ thò tay

Rút ra cây kiếm, mặt đầy hung hăng

Thiền sư cất tiếng oang oang

"Cửa vào địa ngục rộn ràng mở ra!"

Anh chàng vừa mới nghe qua

Trong tâm bừng nở đóa hoa nhiệm mầu

Ngộ lời giáo huấn thâm sâu

Vội vàng tra kiếm vào bao tức thì

Mặt rạng rỡ, vẻ uy nghi

Cúi đầu đảnh lễ hướng về thiền sư.

Ngài bèn cất tiếng hiền từ:

"Cửa thiên đường mở đón chờ thế nhân!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(phỏng theo The Gates Of Paradise

trong 101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

The Gates of Paradise

     A soldier named Nobushige came to Hakuin, and asked: "Is there really a paradise and a hell?"

     "Who are you?" inquired Hakuin.

     "I am a samurai," the warrior replied.

     "You, a soldier!" exclaimed Hakuin. "What kind of ruler would have you as his guard? Your face looks like that of a beggar."

     Nobushige became so angry that he began to draw his sword, but Hakuin continued: "So you have a sword! Your weapon is probably much too dull to cut off my head."

     As Nobushige drew his sword Hakuin remarked: "Here open the gates of hell!"

At these words the samurai, perceiving the master's discipline, sheathed his sword and bowed.

     "Here open the gates of paradise," said Hakuin.

 

_____________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/08/2016(Xem: 20444)
Xin kể bạn nghe một câu chuyện tôi đọc được trong Tàng Kinh Các : Có một gia đình nọ nhà giàu sang quyền quý, chẳng may cha mẹ mất sớm để lại gia tài kết sù nhưng chỉ có hai anh em trai. Họ lấy làm tiếc nuối, buồn tủi vì chưa kịp hiếu dưỡng cha mẹ già.
02/08/2016(Xem: 12684)
Mai tôi chết giã từ căn quán trọ Mấy mươi năm trong cõi mộng diêm phù Thế là tàn một cuộc lữ phiêu du Lại bước tiếp trên hành trình sinh tử
01/08/2016(Xem: 16863)
Nắng lên cho ấm hương sầu Gợi lên trầm bỗng tiếng cầu kinh xưa Tình quê biết nói sao vừa Đau thương máu lệ hay chưa hỡi người ? Còn đâu câu hát tiếng cười Lá xanh e úng hoa tươi nghẹn ngào Tháng ngày mòn mỏi tiêu dao Âm vang dậy sóng rạt rào hồn ai ? Mẹ quê khóc mãi đêm dài Da mồi tóc bạc hôm mai bơ phờ
01/08/2016(Xem: 17618)
Phận con chữ hiếu phải làm đầu Đệ tử trung thành hãy nhớ mau Sinh đẻ cưu mang nhiều cực khổ Dưỡng nuôi giáo dục nhọc dường nào Trẻ thơ vâng dạ siêng hành luyện Khôn lớn hiến hy hòa thuận nhau Báo hiếu song thân năng hoạt động Vu lan ân nghĩa chí thành cầu.
31/07/2016(Xem: 11638)
Đời ẩn sĩ tu hành không ai biết- Tự hiểu mình là biết cả trời mây- Nước sông hồ theo dõi bước ai đây ?
30/07/2016(Xem: 20321)
Quê tôi nước Việt mến yêu- Giữa mùa mưa bão cũng nhiều đau thương - Biển đông sóng cuộn từng cơn- Hoàng Sa đâu thể tách rời Trường Sa…
30/07/2016(Xem: 17800)
Chiều nay tụng kinh Vu Lan - Lời kinh gió nhẹ lá vàng trước hiên- Mùa thu cũng đến rừng thiền- Mặc nhiên lá rụng về miền đất xưa.
30/07/2016(Xem: 12239)
Không đi cũng tới được nhiều chùa Viếng khắp trang nghiêm những lễ mùa Phật tử dừng chân cầu học hỏi Đồng hương theo bước lánh tranh đua Thầy hay tùybệnh luôn cho giúp Thuốc tốt trị lành khỏi phải mua Độ chúng xả ly không vướng bận Đời tu giải thoát sướng hơn vua.
30/07/2016(Xem: 11366)
Múa may may múa quay cuồng- Chạy đôn chạy đáo như tuồng cải lương- Vai trò ngồi ghế đế vương- Có chi là thật sầu thương kép đào
30/07/2016(Xem: 10575)
Người biết đạo cõi lòng luôn thanh thản Không tham cầu tham chức chẳng tham lam Bao công danh sự nghiệp cũng không màng Sống hiểu biết yêu thương đâu là khổ