Thực Tại là đây (thơ)

27/07/202010:39(Xem: 10190)
Thực Tại là đây (thơ)

hoa-sen-vo-thuong
Thực Tại là đây !
 
Đừng ước mơ sẽ đến hướng Tây Đông!
Thực tại hiện tiền ...bài học phải thông ,
Dù ngàn sóng …chống  chèo cho thật vững .
Chớ ảo vọng, đã liễu được Huyễn, Không !
 
Giữa biển động mà lòng không động ,
Tâm bình thường, khó phiền não lắm khi 
Tự tại ngâm câu “ Lão giả an chi”
Nhìn ánh trăng hiện,  nghe chút vui vui là được!
 
Tự mình hoan hỷ, vẫn đang tiếp bước 
Thuận duyên khai mở  chuyển hoá  tâm linh 
Còn tham dục khó thoát được tử, sinh
Hư vô cõi về ... khó về đến bến !
Thực tại là đây ...
Chánh niệm phút giây , bạn mến !
 
 Huệ Hương
 
 
'hoasenvang_1
Bạn nghĩ gì ?


Bạn gửi mình :
Những mẫu chuyện sưu tầm thật ngắn ,
Nhiều hoạt cảnh xã hội của thế gian !
Lòng chùng xuống ... lại suy nghĩ miên man,
Quả thật đúng có ba đường ...sáu cõi! 
 
Đại cộng nghiệp ...người người đợi chờ mong mỏi ,
Biết bao giờ ... bình thường sẽ tái lập đây !
Nghìn trùng xa cách ... thật đớn đau thay .
Người trí lặng im ... không góp lời góp ý .
 
Chuyện đục trong, ...đâu là Chân, Thiện , Mỹ !
Phước ngàn năm hãy kiệm lấy dành tiêu ,
Pháp học rồi ...sơ tâm chớ mạn, kiêu ,
Trí Tuệ khởi phát, mầm gieo từ căn bản
 
Vững vàng , thiện lương , kiên nhẫn, không than oán ,
Còn luân hồi công đức ráng tu bồi !
Sang, hèn ra đi đều tay trắng mà thôi
Hơn nhau nghiệp quả khi tái sinh ...rất khác !
Bạn nghĩ gì ? ...Có nên luận bàn Thiện, Ác ?
 
Huệ Hương
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2015(Xem: 13681)
- Con người đến với tôn giáo phần lớn là để tìm chỗ dựa tinh thần, nhưng với việc '' phải thực hành để thể nghiệm '' thì Phật tử chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà thôi. Và nếu Phật tử làm theo thấy được hiệu quả thì dù người khác có làm sao, hoặc có nói thế nào cũng không làm cho niềm tin của họ lung lay được.
05/02/2015(Xem: 14175)
Vô thường nắm rõ trong tay Đón xuân mừng thọ tháng ngày phôi pha, Tuổi xuân thầm lặng trôi qua Xuân về nhanh chóng tuổi già đến ngay. Năm tàn tháng lụn ai hay
05/02/2015(Xem: 14319)
Tâm và Đất luôn sẵn sàng chờ giống Giống tốt tươi đất nở thắm ngàn hoa Giống thiện lành tâm sẽ được an hòa Không giống tốt đất um tùm cỏ mọc
05/02/2015(Xem: 21852)
Thơ là gì ? Thi ca là cái chi ? Có người cắt cớ hỏi Bùi Giáng như vậy. Thi sĩ khề khà trả lời : “Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, thằng thi sĩ thì ta biết nó làm thơ, nhưng thơ là gì, thì đó là điều ta không biết.”* Tuy nói thế, nhưng suốt bình sinh trong cuộc sống, thi sĩ chỉ dốc chí làm thơ và sống phiêu bồng, lãng tử như thơ mà thôi.
05/02/2015(Xem: 15171)
Bạn lại hỏi mình: Có kiếp sau hay không? Mình mới hỏi lại: Bạn cần biết kiếp sau để làm gì?
04/02/2015(Xem: 54193)
Ước vọng của con người luôn là những gì tốt đẹp, sung túc và dài lâu, cần phải đạt được trong một tương lai gần nhất. Nói cách thực tế theo quán tính của người bình phàm, thì đó là hạnh phúc (phước), thịnh vượng (lộc), sống lâu (thọ). Với các chính trị gia, và những nhà đấu tranh cho dân tộc, cho đất nước, thì đó là tự do, dân chủ, nhân quyền. Với đạo gia thì đó là giải thoát, giác ngộ, và niết-bàn.
03/02/2015(Xem: 15911)
Một hôm trời nóng nực Kiến thở than buồn bực “Chao ơi! Khát quá lâu Biết kiếm nước nơi đâu Thân tôi mệt xiết bao Không đi nổi nữa nào!”
03/02/2015(Xem: 17868)
Tâm ta bàn bạc khắp muôn nơi Dính mắc nên chi khổ lụy đời Buông xả dục ly không phân biệt Thong dong tự tại thật tuyệt vời Không cố chấp nên cuộc đời giải thoát Ít muốn ham nên cuộc sống thảnh thơi Hiểu và thương nên quyết chí độ đời Không phân biệt lộ “bản lai diện mục”
03/02/2015(Xem: 12653)
Xuân Ất Mùi mơ ước thanh bình Nắm tay chào đón ánh bình minh Chúng ta dù màu da có khác Ai cũng mang máu đỏ trong mình
03/02/2015(Xem: 26289)
Trước đây khá lâu, trong site VietShare (site này bây giờ không còn nữa), một blogger, lấy ký hiệu là Tâm Nguyên (TN), có một ý kiến tuyệt vời : TN đề nghị mọi người cùng nhau viết một « Bài Thơ Liên Ngâm ». Chủ đề là « Quê Hương Yêu Dấu », và thể thơ là « Song Thất Lục Bát ». Mỗi người đóng góp 4 câu, và có thể đóng góp nhiều lần. Liên ngâm nghĩa là người viết sau phải tiếp vần với người viết trước.