Thống Khổ Trần Gian

25/07/202009:32(Xem: 11013)
Thống Khổ Trần Gian

hoa sen-2

THỐNG KHỔ TRẦN GIAN


Vĩnh Hảo

 

 

Khổ đau bao trùm cả nhân loại, cả thế giới. Đó là một sự thật, không ai có thể chối cãi. Chính vì không ai có thể tránh khỏi, khổ đau trở nên bình thường trong cảm nhận chủ quan của mỗi người; và nó chỉ khởi hiện rõ rệt khi bị đẩy lên vượt mức. Đến lúc ấy, người ta mới gục đổ và chịu nhìn nhận sự thật.

Chúng ta vờ quên đi rằng có một sự khổ, nhỏ hay lớn, luôn chực sẵn để đến với mình, bất cứ lúc nào. Chúng ta ngoảnh mặt với khổ đau, cố bám lấy những niềm vui tạm bợ để vượt qua đời sống này; hoặc giả, chúng ta đã tập quen chấp nhận, chịu đựng khổ đau.

Ngoảnh mặt hay chịu đựng không phải là cách giải quyết khổ đau. Trên thực tế, khổ đau đã theo chúng ta suốt chặng đường từ khi sinh ra cho đến khi lìa đời. Các tôn giáo đã hướng dẫn chúng ta phương cách thoát khổ. Nhưng dù là bằng phương cách nào, trước tiên phải nhận chân được nguyên nhân gây nên khổ đau mới có thể tìm ra con đường trị liệu thích hợp.

Những thống khổ từ nghèo đói, bệnh hoạn, bất công xã hội, chiến tranh, thiên tai... chỉ là những hiện tượng mà ai cũng có thể thấy được, và có thể góp công sức hay tiền bạc để làm giảm thiểu hoặc xoa dịu. Nhưng nếu chiêm nghiệm sâu sắc hơn, sẽ thấy nguồn gốc khổ đau của con người là do tham và ái. Tham cầu những gì mình chưa có, hoặc có rồi mà không thấy đủ; yêu bản thân, yêu những gì thuộc về bản thân, yêu những gì bản thân muốn chiếm hữu hoặc đã chiếm hữu, yêu cả những gì đã được bản thân đồng hóa (như gia đình, nơi sinh ra, nơi sinh sống, dân tộc, màu da, tôn giáo, đảng phái, chủ thuyết, lý tưởng...). Nếu tham và ái luôn được đáp ứng thỏa đáng, và thành quả của chúng là thường hằng thì sẽ không có khổ đau, thống hận. Nhưng đó chỉ là thành quả (hay hạnh phúc, thỏa mãn) của chính cá nhân ấy, chưa kể là sẽ tác hại đến người khác như thế nào. Sự tham lam, chiếm hữu vô độ của một cá nhân chắc chắn sẽ gây thiệt thòi, tổn hại đến bao nhiêu người khác, trong gia đình, ngoài xã hội. Ngoài ra, kết quả của tham và ái này luôn bị tác động, chi phối bởi tính chất bất định, biến hoại của mọi sự mọi vật, và kể cả tâm lý. Do đó, hạnh phúc của cá nhân tham ái sẽ thay đổi, và thành quả vật chất mà cá nhân ấy thu đạt được cũng sẽ thay đổi. Sự thay đổi và luôn chuyển dịch của mọi hiện tượng tâm lý, vật lý trên thế gian này kết thành nỗi thống khổ chung, phổ cập toàn nhân loại và sinh chúng.

Đặc tính của biến hoại cũng chính là đặc tính của khổ đau con người.

Hành giả dấn thân vào đời, chỉ có mỗi tâm nguyện là trang trải lòng thương của mình đến tất cả, không phân biệt màu da, sắc tộc, giàu-nghèo, đẳng cấp... Máu và nước mắt của con người, dù ở quốc gia hay địa vực nào, cũng đỏ và mặn như nhau (*), và vẫn là kết tinh của nỗi khổ sinh-tử. Thống khổ của con người và chúng sinh là vô tận; cho nên chí nguyện ban vui cứu khổ cũng vô tận. Trải nghiệm niềm đau nỗi khổ của chính mình mà thương tưởng đến tất cả chúng sinh. Dùng cái tâm ban đầu và đôi mắt tràn ngập thương yêu để ứng xử với cuộc đời. Không đứng bên này, bên kia, mà đứng từ nơi vũng lầy thống khổ của thế gian để cất bước đi của những kẻ khiêm cung, siêu xuất.

 

California, ngày 23 tháng 7 năm 2020

Vĩnh Hảo

www.vinhhao.info

 

 

_________

 

(*) Hình ảnh và ý này mượn từ một châm ngôn Phật giáo.




Bao Chanh Phap_105

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/07/2018(Xem: 10858)
Kính tặng TT Chủ Biên Trang Nhà Quảng Đức cùng quý Thi Hữu trên Diễn Đàn Thi Ca của Trang Nhà (kính mời xem Diễn Đàn họa thơ: Trang 01, Trang 02, Trang 03, Trang 04...) Diễn đàn thi ca Quảng Đức Ngày càng rộ sắc thêm hương Sẻ chia niềm tin Phật Pháp Kết tình gắn bó kính thương .
06/07/2018(Xem: 11519)
Hè lại về, ta cùng nhau tu học. Bên mái chùa, lịch sử Chí Linh Xưa. Bao bạn trẻ, tuổi hồn nhiên tìm đạo. Dáng thanh tao, thiền lắng nhẹ chơn thừa. Hè lại về, ươm mầm Hoa Sen trẻ. Thuộc làu kinh, Phước Đức muôi mầm Đạo. Thuộc làu sám, bốn ân trong dưỡng dục. Kệ phẩm Ngàn, Tự Thắng bản trăng sao.
05/07/2018(Xem: 12645)
Về đi Con! bước chân mòn năm tháng Chuyến lữ hành thấp thoáng bóng thời gian Đi về đâu giữa sóng vỗ mây ngàn Chân lạc bước hồng hoang từ mấy độ.!?
05/07/2018(Xem: 14428)
Ngày xưa ở tại ven sông Có chàng khỉ sống ung dung một mình Mạnh sức lực, lớn thân hình Thêm tài nhảy nhót tài tình kể chi. Giữa sông có đảo đẹp kia Bao nhiêu cây cối rậm rì xanh tươi Trái cây ngon ngọt khắp nơi Nào hồng, nào chuối chào mời khỉ ta.
04/07/2018(Xem: 11729)
KẾT NỐI TÌNH THÂN Góp nhặt tình thương khắp mọi miền Dẫu ngàn thân ta phơi ngoài lộ Nguyện cũng vui làm người kết nối Kết nối tình thân khắp chốn này, Năng lượng tình thương lan tỏa khắp Thêm nhiều hữu tình bớt đau thương! Tâm Tịnh
04/07/2018(Xem: 11680)
Chuyện thế xưa nay vẫn luận càn, Từ nơi phố thị đến buôn làng. Suy cùng vạn sự nào ra lẽ! Biết rõ nhiêu điều chỉ rối can. Pháp bảo tâm sơ cần niệm tụng, Kinh thâm tánh lặng miễn đem bàn. Chơn như ngộ thấu bền tu học, Bát Nhã đèn thiền khổ xóa tan. 23/6/2018 Minh Đạo
01/07/2018(Xem: 16482)
Nén Hương Dâng Nguyện (Tuyển Tập Thơ) Kỷ niệm Đại Tường Sư phụ Hòa thượng thượng NHƯ hạ HUỆ Thấm thoát hiếu tang đã mãn kỳ Tấm lòng truy niệm gởi vần thi Từ bi nương đức nguồn chơn tỏa Đạo thể nhờ ơn tánh thiện huy Hư huyễn Ta-Bà mong bước xả Lạc an Tây Độ quyết tâm quy Tinh thành một nén hương dâng nguyện Linh Giác đài tiền mẫn chứng tri.
30/06/2018(Xem: 13151)
Phút Giây Sum Vầy Kính dâng Sư Phụ Xa xăm cách trở gặp nơi đây Giữa chốn trời Nam thật đậm đầy Vạn kiếp ngàn năm, quay trở lại Trăm năm cõi tạm, phút sum vầy Đường trần cất bước chia hai lối Đất Phật cùng nhau hẹn một ngày Gặp gỡ ra đi người mỗi ngã Tình Thầy, nghĩa tử.. thật vui thay. Nam Mô A Di Đà Phật Sài Gòn 30-6-2017 Quảng Pháp Ngôn NVT
27/06/2018(Xem: 13439)
Thiền sư hướng dẫn học thiền Bao nhiêu đệ tử khắp miền về đây Một anh chàng trong nhóm này Đêm thường lén dậy chuồn ngay ra ngoài Vượt tường xuống phố dạo chơi Lang thang khắp nẻo dưới trời thong dong. Một đêm đi kiểm soát phòng Thiền sư thấy một giường không có người Vắng đi một đệ tử rồi Nhìn quanh sư thấy ở nơi sát tường
26/06/2018(Xem: 12802)
Thầy Tâm Ngoạn (76 tuổi) đến Hoa Kỳ tỵ nạn vào tháng 4 năm 1975 cùng thời với tác giả (Tánh Thiện) và TT Từ Lực (Chùa Phổ Từ) vừa phải cưa mất một chân vì bệnh tiểu đường, Thầy là cháu ruột gọi Ni sư Trí Hải (viên tịch) bằng Dì. Vừa rồi, Thầy Từ Lực có vào thăm Ngài . Thỉnh thoảng con cũng gọi thăm Thầy . Con và Thầy Tâm Ngoạn có rất nhiều kỷ niệm từ lúc chùa VN ở Los Angeles thành lập. Hôm nay, con viết bài thơ này kính dâng Thầy Tâm Ngoạn với lòng con luôn nhớ mãi về Thầy và kính nguyện Chư Phật gia hộ cho Thầy sớm bình phục.