Nỗi lòng !

19/07/202012:35(Xem: 8071)
Nỗi lòng !

hoa_sen (2)
Nỗi lòng !


Kính bạch Thầy một ngày thứ bảy 18/7/2020 qua Viber và tin nhắn của người thân nơi hải ngoại có đến ba người thân vừa ra đi mãi mãi lại thêm tin cụ Bạch Vân  và cáo phó khác .... Không biết làm gì hơn chỉ tìm quên nhưng lại càng khó quên đành làm những việc tay chân để mệt nhoài rồi thiếp . Sáng nay có chút hồi phục , kính dâng Thầy bài thơ để chia sẻ nỗi lòng và kính xin bạn hữu thông cảm cho sự tắt hết máy Viber nhắn tin trong giai đoạn này . Kính HH 


Có đôi lúc vẻ ngoài thật bình tĩnh ! 

Ai biết cho ....trong lại rối thế  này,  

Tin buồn thân quyến cứ đến hàng ngày .

Nhủ nhủ thầm .. cộng nghiệp của thế kỷ ! 



Tự sách tấn trăm lần nhưng vẫn nghĩ....

Khi đơn  thân hành xử đúng luật nghi 

Làm sao  diễn đúng bất cứ vai  gì .

Trên sân khấu đời ...thật sự biến động ! 

Có đôi lúc lòng dâng trào cơn sóng 

Tìm lãng quên trong bận rộn tầm thường. 

 Âm  nhạc du dương ...tái tạo từ trường ?

Nhưng hiện đại công nghệ , điện thoại khó ...tắt

Đấy chính gây thêm mọi điều  vướng mắc 

Bỉ thử tranh đua hành xử diễn bày 

Tất cả tài năng thiện nghệ cứ ...online 

Làm sao  nhìn,  nghe mà lòng tự tại ! 

 Pháp môn ... “Càng Quê Mùa “ nên trở lại ! 

Tự tu , tự tịnh ... sen sẽ hé nhuỵ vô ngại ? 

Huệ Hương 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15351)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14827)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27820)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14154)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13958)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13241)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14432)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13494)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14245)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 17086)
Khóc Cha (thơ)