Đời (thơ)

13/07/202008:52(Xem: 7955)
Đời (thơ)



luan hoi



Đời !
Kính bạch Thầy , nhân có bạn gửi email:
Than rằng nghe tin tức hoài khổ quá , con vội gửi bài thơ này . Kính dâng Thầy xem cho vui HH


Bàn cờ thế giới hiện sắc không !
Đừng nhìn, nghe, đọc sẽ băn khoăn.
Hãy cười tự nhủ mưa ...rồi nắng,
Dành chút thời gian lặng soi mình .


Lỡ vướng luân hồi chịu tử sinh,
Xem như lửa cháy đến mặt . đầu
Làm sao tháo gỡ mầm nhân xấu
Niệm..trước chấp tàng ... đấy vô minh

Ngẫm cười Đời quả thật linh tinh
Tự do, ràng buộc rượt nhau theo
Hận , thương ,tỵ đố ...đá nặng đeo
Trách oán, thân thân cảnh đạo đày !

Biết đời giả tạm ... tỉnh mộng ngay
Buông hết màng chi ...ới ..a ĐỜI !
Huệ Hương


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41791)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.