Mồ Côi (thơ)

11/07/202015:42(Xem: 15418)
Mồ Côi (thơ)
mo coi-2


Mồ côi
 Thơ: Hoang Phong
Diễn ngâm: Hồng Vân
 

 
Khổ đau nào lớn nhất,
Là khổ đau của mẹ,
Có người mẹ nào không đau khổ?
Nước mắt nào xót xa nhất,
Là nước mắt của mẹ.
Có người mẹ nào không khóc?
Ước vọng nào thiết tha nhất,
Là ước vọng của mẹ.
Có người mẹ nào không ước mơ?
Nuôi con mẹ vẫn hằng mơ,
Mong sao con lớn chen chân với đời.
Con ôm chặt những ước vọng của mẹ,
Con xót xa những giọt nước mắt của mẹ.
Nhưng mà đau khổ mẹ ơi,
Làm sao con tát vơi bờ biển khơi?
Nhớ ngày hấp hối
Mẹ nuốt hết lo âu,
Mẹ nuốt hết đau khổ,
Nhìn con mẹ gượng xanh sao nụ cười.
Này con giữ lấy tình người,
Cho con mẹ chỉ có ngần ấy thôi.
Tay mẹ xương,
Nắm tay mẹ lạnh,
Hành trang con gói chút tình,
Truyền tay mẹ ấm hành trình đường xa.
Thế rồi biển rộng bao la,
Nặng hành trang đó xông pha với đời.
Hôm nay con đã hiểu,
Tình người là thiên đường,
Yêu thương là cửa ngõ.
Vì con xin mẹ chớ lo,
Yêu thương con đóng làm đò,
Dọc ngang biển rộng gom lòng bàn tay.
                   
        Saint-Rémy-Lès-Chevreuse, 03.08.95
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2018(Xem: 16564)
Ước mơ chi cõi thiên đường Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm Đời thường khuya sớm thâm trầm Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.
05/10/2018(Xem: 13076)
Kính bạch Thầy, hôm nay con viếng thăm một gia đình có người bị nhiễm chất độc da cam tại Xã Suối Trầu, Long Thành, Đồng Nai, Việt Nam. Trong hình con đang bồng một đứa trẻ Việt bị ảnh hưởng chất độc da cam, năm nay đã 33 tuổi rồi nhưng vẫn giống như em bé, tội nghiệp quá, đau lòng quá, nên con viết bài này để chia sẽ với đại chúng.
04/10/2018(Xem: 14441)
Hôm kia cổng mở lại gài Chùa thầy ngan ngát sen lài thiêng liêng Đến thì nhớ, về lại quên Đánh rơi pháp nhũ bên thềm giếng sâu Hôm qua cổng mở trước, sau
04/10/2018(Xem: 15333)
Nay mới biết " Đời chỉ tặng ta cơ hội " Còn những gì ao ước ....chẳng bao giờ Trải nghiệm thực hành ...chớ mộng với mơ Đạt kết quả ...ai người thầm trân quý
04/10/2018(Xem: 13299)
Từ Suối Cả, Long Thành con viết bài kính dâng Ôn Kiến Tánh trụ trì chùa Bửu Lâm từ năm 1982 gởi Thầy để chia sẻ. Quê hương hai bờ xa cách Mà lòng chẳng mãi cách xa Nắng mưa vô chừng bất chợt Thấm vào từng bước chân ta.
02/10/2018(Xem: 17123)
Thường ngày ăn mặn Thèm chay Ăn chay mấy bữa thày lay thèm… gà Xoay qua ăn mặn hít hà Hả hê lại ngán thịt thà
30/09/2018(Xem: 13028)
Bây giờ mùa đã chớm vào Đông Mây trắng mù giăng, trắng ngõ lòng ! Thăm thẳm chiều xa buồn cánh nhạn Hắt hiu đời quạnh nhớ mênh mông.!
30/09/2018(Xem: 12432)
QUÊ HƯƠNG TRỜI VIỆT Kính tặng Thầy và quý độc giả Trang Nhà Quảng Đức bài thơ con viết ngay sau khi đặt chân trên quê hương thân yêu. Quê hương trời Việt bao la Chan hoà khắp cả trong ta kiếp nào Tình yêu hương thắm ngọt ngào Như nguồn suối chảy dạt dào quanh năm.
29/09/2018(Xem: 10120)
Ngẫu nhiên tôi bước xuống bờ tôi leo lên ruộng tôi bò kéo xe
26/09/2018(Xem: 13002)
Xin chào hơi thở ngày mai Xôn xao mộng ước tương lai mịt mờ Chào bao hi vọng phỉnh phờ Vô thường tấn tốc Đợi chờ mong manh