Chùm thơ Mùa Cách Ly

27/06/202010:54(Xem: 13037)
Chùm thơ Mùa Cách Ly

covid-19

Chùm thơ Mùa Cách Ly

 

TẢN MẠN CÙNG “CÔ VÍT”

 

“Cô vít”- Corona

Từ đâu em sinh ra

Gây kinh hoàng thế giới

Làm điên đảo mọi nhà?

 

Dù quan lại-dân đen

Dù giàu sang-nghèo hèn

Em không hề mặc cả

Ào ạt trút hờn ghen!

 

Khắp hoàn vũ âu lo

Năm Châu như tơ vò

Mà “Cô vít” đỏng đảnh

Gieo hoạ không đắn đo!

 

Cho dù em là ai

Thiên hạ chẳng đoái hoài

Bởi người đời đã rõ

Tâm cuồng vọng xử sai.

 

Muốn xoá oán thù sâu

Nên thức tỉnh hồi đầu

Tham sân si từ bỏ

Lửa cừu hận tắt mau.

 

“Cô vít” gióng tiếng chuông

Cảnh tỉnh đời vô thường

Rằng nhân quả nghiệp báo

Chẳng phải lời nói suông!

 

Có gì đâu xa xăm

Tích tắc hay ngàn năm

Khổ đau hay hạnh phúc

Thảy đều từ nơi tâm.

 

Đương mùa dịch bệnh này

Mong cái nhìn đổi thay

Luôn thương yêu san sẻ

Niềm an vui tròn đầy.

 

Sống hoà hợp thiên nhiên

Gieo hạt giống thiện hiền

Gìn môi trường xanh sạch

Vun bồi mầm phúc duyên.

 

Đại dịch nào cũng qua

Nếu điều ác tránh xa

Siêng tu tâm dưỡng tánh

Sống lương thiện nhu hoà.

 

San Jose, ngày đầu cách ly tại nhà 17/03/2020

Thích Tâm Chơn

 
covid-19

TÌNH KHÚC CÁCH LY

 

Thương thân em phải ở nhà

Thương mình em chẳng la cà đó đây

Thương người em miễn gặp ai

Thương đời em tránh ra ngoài lang thang.

 

Trong cơn dịch bệnh tràn lan

Khắp nơi Âu-Á xốn xang đứng ngồi

Toàn cầu thấp thỏm bồi hồi

Canh chừng “Cô vít”... ôi thôi quay mòng!

 

Vì rằng thương tổ thương tông

Yêu nguồn yêu cội... nên không ra đường!

Ở yên cho vẹn yêu thương

Ở yên để tránh tai ương ta-người.

 

Tự mình phong toả mình chơi

Tự mình giao hẹn một lời: cách ly

Tự mình vui cuộc phân kỳ

Tự mình tương ngộ tương tri với mình!

 

Cách ly dỗ giấc phiêu linh

Dọn lòng khảy khúc tâm tình gần xa...

Cùng chống dịch Corona

Điểm tô cuộc sống chan hoà bình yên.

 

San Jose, tuần thứ 2 cách ly tại nhà, 25/3/2020

Thích Tâm Chơn

covid-19-a

HOA TRÁI CÁCH LY

 

Cách ly tròn đủ ba tuần

Quay về soi sáng tinh thần thảnh thơi

An yên dẫu chẳng mười mươi

Thong dong từng bước nhớ lời Nguyễn Du:

“Từ rày khép cửa phòng thu

Chẳng tu thì cũng như tu mới là!”

 

Cách ly “cấm túc” ở nhà

Tự mình đối diện thiết tha với mình!

Xả ly phiền muộn hoá hình

Thở-cười an lạc phiêu linh ngọt ngào:

Ngoài kia im ắng làm sao

Trong đây yên tĩnh tự bao lâu rồi!

 

Cách ly gột rửa cái tôi

Những mong “Cô vít” thả trôi oán hờn

Công phu tĩnh toạ nhiều hơn

Góp thêm năng lượng tạ ơn cuộc đời

Sớm hôm chăm chút tình người

Bước qua ôn dịch trêu ngươi toàn cầu.

 

Cách ly tương ngộ nhiệm mầu

Tịnh tâm quán chiếu mối sầu trần ai

Dọn lòng làm mới mỗi ngày

Tham sân giũ bỏ, nhân tai đẩy lùi

Cùng nhau chia ngọt sẻ bùi

Thương yêu trọn vẹn an vui đong đầy.

 

Cách ly đến hết tháng này

Để nhìn “Cô vít” chắp tay vái chào

Khi nhân loại đã cùng nhau

Vượt qua ách nạn trần lao Ta bà

Ngân vang khúc khải hoàn ca

Thắng mình hơn thắng dù là vạn quân!

 

San Jose, tuần thứ 4 cách ly tại nhà, 7/4/2020

Thích Tâm Chơn

 

 covid-19

HOÀ ĐIỆU CÁCH LY

 

Cách ly là để sum vầy

Thân đâu tâm đó, ở đây bây giờ!

Xả buông hoài niệm ước mơ

Dừng thôi vọng tưởng thẫn thờ đâu đâu...

Giống như chăn giữ con trâu

Không cho nó chạy phạm vào mạ non.

 

Cách ly là nếp thiền môn

Của ngàn năm trước hãy còn vẹn nguyên

Dù khi dấn bước thị thiềng

Hay đang ẩn dật nơi miền hoang du

Hành trang mỗi hạnh độc cư

Viễn ly ràng buộc, buông thư giữa đời.

 

Cách ly là để trở về

An yên giữa những bộn bề nhân gian

Đi trong thế sự buộc ràng

Gội niềm tục luỵ thênh thang cõi lòng

Sớm chiều qua ngõ sắc không

Thở-cười chánh niệm thong dong tháng ngày.

 

San Jose, tuần thứ 5 cách ly tại nhà, 14//4/2020

Thích Tâm Chơn


cach ly mua covid-19 

 

TÙY THUẬN CÁCH LY

 

Ngăn ngừa dịch bệnh lây lan

Cửa chùa tạm khép hộ an dân lành

Duy trì tâm nguyện độ sanh

Dùng công nghệ, dựng “hoá thành” gần xa.

 

Phật tử tu tập tại nhà

Tăng Ni cấm túc thiết tha hành trì

Vì nhau tuân thủ cách ly

Lắng nghe tâm thức diệu kỳ tương thông!

 

Xưa nay đường đến cửa Không

Chưa từng đóng mở nơi lòng thiện chân

Ngay giờ phút bỏ tham sân

Thênh thang lối đạo, sáng ngần nẻo tâm.

 

Diệu huyền pháp Phật thậm thâm

Đạo tràng khắp chốn kiếm tầm nơi đâu?

An yên hơi thở ra vào

Trong tâm có Phật chỗ nào cũng vui!

 

Việt Nam son sắt Đạo-Đời

Đồng hành gắn bó từ thời khai nguyên

Chung lòng vượt mọi truân chuyên

An dân hộ quốc tuỳ duyên tu hành.

 

San Jose, tuần thứ 6 cách ly tại nhà, 21/4/2020

Thích Tâm Chơn

 

 melbourne covid-19


TỰ TÌNH CÁCH LY

 

Mười tuần cách ly cấm túc

Ở yên thực tập an cư

Chợt thấy buồn vui chen chúc

Tang tình qua ngõ buông thư.

 

Có lúc lòng nghe tươi mát

Ngỡ vừa chạm bến thong dong

Ai dè bên miền gió hát

Hồ tâm gợn sóng bềnh bồng!

 

Ừ thì rêu phong nếp cũ

Tung tăng đùa cợt lối về

Đem chút bâng quơ vừa đủ

Cho thêm hương vị cuộc đời.

 

Xin gởi ngọt bùi hoa trái

Cùng người trọn vẹn hiểu-thương

Sẻ chia nỗi niềm hoang hoải

An yên trong cõi vô thường.

 

San Jose, tuần thứ 11 cách ly tại nhà, 30/5/2020

Thích Tâm Chơn

 
Covid-19

 

NỚI LỎNG CÁCH LY

 

1.

Em ạ! Hôm nay nới cách ly

Phố phường trở lại như thường khi

Thế nhưng... chớ vội tập trung nhé

Dẫu vậy... đừng nên hội họp chi?!

Khoảng cách an toàn luôn nhớ tới

Khẩu trang bảo hộ kẻo quên đi!

Khắp nơi “Cô vít” còn lai vãng

Cẩn thận là hơn... hãy khắc ghi!!!

 

2.

Cách ly em ạ, giống như là...

Thực tập quay về với chính ta

Sớm tối canh chừng tâm vọng động

Đêm ngày chăn giữ ý lo ra

Ở yên, cấm túc... thôi rong ruổi

Dừng bước, an cư... trở lại nhà

Theo nếp người xưa vui đại ẩn

Thân đâu tâm đó... chẳng la cà!

 

San Jose, 8/6/2020

Thích Tâm Chơn

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 13309)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 15884)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 19945)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 18838)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 20921)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16220)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21192)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15837)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16086)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14668)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.