Dưới Cội Bóng Râm

20/06/202020:35(Xem: 11495)
Dưới Cội Bóng Râm

nuoc-mac-me-hien
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

 

DOÃN LÊ

 


Me Hien 
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ vắng, lữ khách tha phương trở lại quê nhà, với bao nhiêu “nỗi cảm niềm thương” người mẹ hiền xưa khôn tìm thấy nữa. May mà làng cũ quê xưa hãy còn đấy mảnh vườn của mẹ.

            Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, trở lại quê nhà, thấy được vườn xưa là như thực thấy mẹ hiền:

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Đấy là thơ “Mẹ Quê” của nhà thơ Ngô Cang      

Nhưng khu vườn ấy, hoa thơm quả ngọt ấy và hình tượng người mẹ, dù đích thực là bà mẹ của Ngô Cang, nhưng được khắc họa vào thơ thì đã trở thành bà mẹ chung của mọi người. Ôi! Bao dạn dày mưa nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, biết bao bà mẹ Việt Nam đã từng:

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Chính những người mẹ lam lũ một nắng hai sương, với tình thương con bao la bàng bạc biển đông, những “chuối ba hương những xôi nếp một”, lại thừa năng lực, bản lãnh đạo đức làm người, mẹ đã uốn nắn con nên người:

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Không phải mẹ khuyên con tự ti mặc cảm giữ lấy phận nghèo. Mẹ chỉ khuyên dù có nghèo cơm thiếu áo, nhưng hãy sống cho chân chất, cho ra hồn, cho có nghĩa, có nhân. Đừng vì khó khăn, nghèo khổ mà đánh mất đạo lý. Tuy trước mắt cơ cực nhưng chịu khó phấn đấu, chuyên cần chăm chỉ  “hái rau, gánh củi…” thì mình vẫn sống được, vẫn tồn tại được. Đó là những lời thật “đằm” thật “sâu” người mẹ đã khắc dấu ấn vào tâm thức vào trái tim người con.

                        Người con cũng đã chí thú ăn nên làm ra khi biết vâng theo lời bảo ban dạy dỗ của mẹ hiền. Nên hôm nay trở về làng cũ vườn xưa là anh tiếp xúc được ngay với ba hồn chín vía của mẹ, hình ảnh mẹ hiền mồn một, rõ nét trong tâm thức anh. Hai câu cuối của bài thơ Mẹ Quê, Ngô Cang đã nói lên điều ấy.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                      HẠNH PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/08/2022(Xem: 9464)
Định lên núi Đất Lành Dự lễ chùa Pháp Sơn Cháu ôm chân, không đành Thôi, ngoại ôm lấy Bon! Năm nay mừng Sinh Nhật Không hoa trái bày giăng Đưa cháu chiêm bái Phật Tượng khổng lồ Kim Thân!
23/08/2022(Xem: 10328)
1. Trong Cõi Tịnh Độ ngời sáng quang minh Được hình thành bởi muôn vàn công đức Ngự Vô Lượng Quang, Vô Lượng Thọ Phật (1) Dưới chân của Ngài, gập mình đảnh lễ Con nguyện sinh về Cực Lạc Tây Phương! 2. Khi còn gọi là Tỳ kheo Pháp Tạng (2) Trước Đấng Như Lai Thế Tự Tại Vương Ngài đã phát nguyện lập Cõi Lạc Bang (3) Và xin Thế Tôn chứng giám hứa khả Con nguyện sinh về Cực Lạc Tây Phương!
23/08/2022(Xem: 7914)
Sáng chủ nhật một ngày cuối hè Ra dạo vườn nghe tiếng sầu ve Mới bình minh đã tỉ tê hát Tán ai đấy có phải không nè? Kìa Thạch thảo cánh vàng nhụy đen Say nắng ấm cùng hoa Lồng đèn Nắng hiền hòa trên lá sương đọng Hồng Tầm xuân đậu quả nhìn xem
18/08/2022(Xem: 11555)
Từ khi lộ ánh trăng thiền Tri ân sâu nặng cơ duyên cuộc đời Vô ngôn sáng giữa muôn lời Dấn thân thế sự, chẳng rời Tánh Không.
18/08/2022(Xem: 7479)
Cảnh sắc vốn đang vậy Cảnh vật vẫn nằm đó Đổi thay theo động đậy Giỡn đùa với nắng gió Nghe lá reo gì vậy Nghe đá nói chi không? Thấy súng sen cựa quậy Bãi lục điểm nâu sồng
17/08/2022(Xem: 6646)
Giới trường nghiêm mật Thiêng liêng Oai nghi tác pháp Cửa thiền trải Tâm Thỉnh xin chỉ điểm lỗi lầm Thấy Nghe Nghi hoặc Cao tăng chỉ bày Thành tâm sám hối tại đây Thân tâm thanh tịnh liền ngay bây giờ Mãn hạ Mãn túc Thời qua
16/08/2022(Xem: 12084)
Giã biệt thân nầy đến nẻo xa Về nơi cõi tịnh đúng quê nhà… Bà con trải dạ đời như đã Cửa Phật nguyền tu kiếp dẫu đà Giũa phận theo lề không để quá Nương người sống đạo cũng dần qua Còn mang tứ đại… đều hư lã Trọn nghĩa trần gian… Đức chẳng nhoà
11/08/2022(Xem: 7047)
Đêm khuya lặng lẽ tịnh an miền Sổ tức điều hoà thân tọa yên Quá khứ không tìm tâm định tĩnh Tương lai chẳng nghĩ ý tinh chuyên Quay về chánh niệm nương đèn tuệ Hướng đến chơn thiền tựa cội nguyên Nhân ngã thị phi mong rũ bỏ Thanh bình hiển hiện phước lành duyên
11/08/2022(Xem: 8582)
Ban gửi mình email…một chút buồn khó tả (1) Làm sao, cách nào … để dừng lại cuộc chơi Trần gian đó …bồn chồn tiếng gọi thôi mời Trên đỉnh dốc … chút im lặng điệp khúc buồn hoang dại !