Dưới Cội Bóng Râm

20/06/202020:35(Xem: 11545)
Dưới Cội Bóng Râm

nuoc-mac-me-hien
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

 

DOÃN LÊ

 


Me Hien 
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ vắng, lữ khách tha phương trở lại quê nhà, với bao nhiêu “nỗi cảm niềm thương” người mẹ hiền xưa khôn tìm thấy nữa. May mà làng cũ quê xưa hãy còn đấy mảnh vườn của mẹ.

            Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, trở lại quê nhà, thấy được vườn xưa là như thực thấy mẹ hiền:

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Đấy là thơ “Mẹ Quê” của nhà thơ Ngô Cang      

Nhưng khu vườn ấy, hoa thơm quả ngọt ấy và hình tượng người mẹ, dù đích thực là bà mẹ của Ngô Cang, nhưng được khắc họa vào thơ thì đã trở thành bà mẹ chung của mọi người. Ôi! Bao dạn dày mưa nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, biết bao bà mẹ Việt Nam đã từng:

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Chính những người mẹ lam lũ một nắng hai sương, với tình thương con bao la bàng bạc biển đông, những “chuối ba hương những xôi nếp một”, lại thừa năng lực, bản lãnh đạo đức làm người, mẹ đã uốn nắn con nên người:

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Không phải mẹ khuyên con tự ti mặc cảm giữ lấy phận nghèo. Mẹ chỉ khuyên dù có nghèo cơm thiếu áo, nhưng hãy sống cho chân chất, cho ra hồn, cho có nghĩa, có nhân. Đừng vì khó khăn, nghèo khổ mà đánh mất đạo lý. Tuy trước mắt cơ cực nhưng chịu khó phấn đấu, chuyên cần chăm chỉ  “hái rau, gánh củi…” thì mình vẫn sống được, vẫn tồn tại được. Đó là những lời thật “đằm” thật “sâu” người mẹ đã khắc dấu ấn vào tâm thức vào trái tim người con.

                        Người con cũng đã chí thú ăn nên làm ra khi biết vâng theo lời bảo ban dạy dỗ của mẹ hiền. Nên hôm nay trở về làng cũ vườn xưa là anh tiếp xúc được ngay với ba hồn chín vía của mẹ, hình ảnh mẹ hiền mồn một, rõ nét trong tâm thức anh. Hai câu cuối của bài thơ Mẹ Quê, Ngô Cang đã nói lên điều ấy.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                      HẠNH PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/09/2019(Xem: 9657)
Trời đâu thì cũng là Trời Phật đâu thì cũng một đời khất xin Còn ta cứ mãi nhục vinh Mãi mê bắt bóng đuổi hình lăng xăng
09/09/2019(Xem: 13053)
Tri Tình Xướng Họa qua diễn đàn thi ca của Trang Nhà Quảng Đức, Bạch Thầy, Con nhận được email bài họa: Chuyển Kiếp Luân Hồi của thi hữu Tánh Thiện cùng với lời đón chào con đến với thi đàn của trang nhà Quảng Đức và mời con tiếp tục gởi đến những vần thơ để cùng nhau xướng họa với quý thi hữu của diễn đàn. Cảm động với tình cảm ấy nên con có đôi vần gởi đến Thầy và thi sĩ Tánh Thiện. Mong rằng sự cộng tác và tình thi ca này sẽ luôn bền vững. Kính chúc Thầy và quý thi hữu trang nhà luôn vô lượng các tường. Đệ tử Diệu Đạo Song Phượng (Strasbourg, Pháp Quốc, 7-9-2019)
07/09/2019(Xem: 10693)
Ngày còn nhỏ mong chờ Trung thu đến Theo cha về mừng lễ hội trăng trong Bánh ăn thưởng thức, tay có đèn lồng Cùng lũ bạn... hát múa ca thỏa thích !
07/09/2019(Xem: 20893)
Ta về một cõi tâm không Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn Còn yêu một thuở đi hoang Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya
07/09/2019(Xem: 11969)
ĐẠO pháp hoằng khai tại Phổ Từ ĐẠO truyền chân lý tự thiền sư ĐẠO nơi Tây Tạng gieo nhân ái ĐẠO bởi Lạt Ma chuyển nghiệp hư
06/09/2019(Xem: 10227)
Kính bạch Thầy, Con vừa nhận được hai cuốn sách: Đạo Phật Đất Nước, Cuộc Sống Tâm Linh và Tuyển Tập Mê Cung của bác Đào Văn Bình. Hôm nay con viết bài thơ tán dương công đức của bác. Ở cái tuổi gần 80 mà ngòi bút của bác vẫn toả sáng trên nền trời Phật Học. Con: TT
05/09/2019(Xem: 14190)
Lụt ơi! sao quá buông tuồng Ngông nghênh sục sạo chẳng thương mái nghèo! Thu gầy lạc dấu trăng treo Trâu mơ lối cỏ, gà đeo bụi bờ
04/09/2019(Xem: 11310)
Cuộc đời duyên nghiệp nỗi trôi Do vì thất niệm mù khơi vạn trùng Nhìn xem danh lợi chẳng mừng Công phu ngày tháng ung dung cửa thiền
03/09/2019(Xem: 14617)
Có chàng giàu có kể chi Tiền nhiều nhưng lại ngu si tức cười Không hề biết đến việc đời, Một hôm chàng chợt dạo chơi trong vùng