Thấy bằng trực giác (thơ)

20/06/202017:42(Xem: 11389)
Thấy bằng trực giác (thơ)

Hoa Cuc Chau Phi (4)


Thấy bằng trực giác !


Kính bạch Thày , nhớ lại thời gian qua bỗng giật mình nếu thế giới này cứ bám chặt vào
những dự định mà không biết có trùng trùng duyên tạo tác thì sẽ tai hại thế nào nữa .... 


Em,
Đừng lạc quan quá , bám chặt vào dự định !
Tuổi ngày già đi mà chẳng trưởng thành,
Ba tháng trôi qua đại dịch chưa lành.
Đúng sai hôm nay ,
Ngày mai diễn biến khác !

Ai thấy được trùng trùng duyên ... tạo tác !
Con đường đã qua nhìn lại chợt giật mình,
Nhờ Pháp hộ trì người vững niềm tin ,
Phải thấy bằng trực giác, hơn là suy nghĩ!

Mỗi một giai đoạn, quán sát bản thân kỹ .
Phẩm chất nào cần phát triển thêm ?
Trình độ tu có tiến hay cứ sem sem[*] (same)?
Thực hành Pháp là mục tiêu tôn chỉ! 

Lắng nghe lời thì thầm của Chân lý, 
Đừng vội vàng quyết định bất cứ điều gì .
Lời dạy Thánh Hiền soi bước ta đi .
Chánh pháp tối thượng ..là nơi nương tựa ,
Đừng cứng nhắc mở tâm rộng thêm nữa ...


Huệ Hương



hoamattroi


Hành Trong Chánh Giác 
Kính họa bài thơ của Cư Sĩ Huệ Hương

Thời gian ngắn dài mặt định
Kiếp người đâu thể thoát khỏi tử sinh
Đau khổ bệnh tật trên mình
Phải cam phải chịu tầm thinh tu hành

Tập tành tu dưỡng pháp môn
Theo ngôn Đức Phật giáo hành là hơn
Dưỡng tâm thanh tịnh chơn tu
Trước thì bỉ ngạn sau thì thới lai

Lai sinh cõi giới ta bà
Là nhờ tuân theo lời dạy Di Đà
Kính lạy Đức Phật Thích Ca
Ngồi thiền Bát Nhã Ma Ha

Thân ta chí nguyện một lòng
Hướng về nơi đó cầu mong tất thành
Hành trong chánh pháp tinh thông
An lành một cõi đạo tràng khắp nơi .

Nam Mô A Di Đà Phật

Melbourne 24/6/2020

Diệu Nghiêm



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/05/2015(Xem: 14228)
Từ trong sâu thẳm u mê Nhân sinh chìm đắm bốn bề khổ đau Ngu ngơ giữa chốn bi sầu Tìm đâu lối thoát bể dâu luân hồi? Đông, Tây khát vọng than ôi! Một nền minh triết rạng ngời nhân gian Thế rồi trong kiếp lầm than
21/05/2015(Xem: 12492)
Ham lục trần càng mệt lục căn, Lòng thường phẳng lặng khỏe chi bằng, Chân Tâm giữ được là duyên phước, Ảo mộng cần chi có chất văn, Bóng rọi trong gương cũng bóng,
21/05/2015(Xem: 12861)
Tĩnh tâm. Lắng đọng. Im lìm. Đất trời chung một. Nổi chìm lá hương. Càn khôn tề tựu âm dương Nhấp môi. Tận hưởng. Tám phương tan hòa.
21/05/2015(Xem: 12894)
Ngọn lau vượt sóng chập chùng Đong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyên Nhìn xuyên mạch đá tham thiền Nhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.
18/05/2015(Xem: 18305)
Lòng từ bi kết hợp cùng trí tuệ Thương chúng sanh từ Đâu suất giáng trần Chốn Ta bà thị hiện tiếng chuông ngân Ngài thức tỉnh biết bao người giác ngộ
18/05/2015(Xem: 16592)
Trận động đất kinh hoàng tại Nepal Trận động đất lớn nhất trong lịch sử Một trong những trận động đất thứ dữ Đã tiếp diễn xảy ra trên trái đất này Bàn tay, rộng mở bàn tay Lòng vàng, rộng mở quý thay lòng vàng Một đồng cũng quý, xin ban Hai đồng cũng quý, cái ân cứu đời
16/05/2015(Xem: 20650)
Tích Quan Âm Diệu Thiện Lưu truyền ở nước ta Qua thể thơ lục bát Và các bài dân ca. Tích kể rằng, ngày trước, Đã lâu, từ rất lâu, Có một ông vua nọ
16/05/2015(Xem: 19313)
Trong các truyện cổ tích xưa, tôi nghĩ Truyện Quan Âm Thị Kính được nhiều người Biết và đọc, vì có nhiều triết lý Về nhân tình thế thái, chuyện muôn nơi. Sao thế nhỉ, sao cuộc đời cứ bắt Người đàn bà phải gánh chịu buồn đau
16/05/2015(Xem: 12149)
Con người vốn ngu dốt Nên rất dễ bị lừa. Nhưng khó mà thuyết phục Rằng họ đã bị lừa. Cũng chính vì ngu dốt, Họ thích sống bầy đàn. Vừa không phải suy nghĩ, Lại vừa được an toàn. Con người và con vật
16/05/2015(Xem: 13382)
Tại một quán ăn ở Thượng Hải, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non. Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rớt xuống, rơi xuống chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng tôi nhảy dựng lên, nộ khí xung lên, khuôn mặt trở nên sầm xuống. Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”