Ảo, Thật ? (thơ)

15/06/202016:26(Xem: 8696)
Ảo, Thật ? (thơ)

Hoa Cuc Chau Phi (17)


Ảo, Thật ?

Kính bạch Thầy, con không thể làm ngơ khi người thân bên Mỹ đang đau khổ vô cùng , chợt thấy mình được chút duyên phước học Đạo biết thế gian là ảo .. Kính dâng Thầy bài thơ tả tâm trạng con khi được nghe và đọc quá nhiều Email từ Mỹ . Kính , HH

Ngẫm nhìn lại bao biến động trên thế giới !
Đại dịch chưa lành , bạo loạn khắp nơi,
Người biết sống ... nhìn đạo lý chói ngời
Nghiệm vạn pháp tuân đúng luật nhân quả !

Cực thịnh rồi âm ...theo tuần hoàn cả !
Nhưng ảo...thật, mầm tạo tác từ đâu ?
Tham vọng, khao khát tiếp tục đào sâu .
Vô minh, sân hận ... đang loang thành biển lửa

Chánh, Tà sao chẳng còn phân biệt nữa ?
Hay thời kỳ sàng sẩy thóc, gạo phân riêng ?
Nghiệp tạo nhiều kiếp nay gặp đúng duyên .
Từ bi quán thương chúng sinh sao dứt khổ ?

Còn nhị nguyên đến bao giờ đạt ngộ !
Thật tướng là gì ? Khoa học vẫn mơ mơ ,
Chướng ngại tri thức đã sẵn mầm chờ
Đức Phật, người duy nhất “ TRÍ TUỆ SIÊU VIỆT ”

“Nguyên nhân Khổ phải làm sao đoạn diệt . “
Con đường thực hành cần tinh tấn dồi trau ,
Khi văn minh tiến hoá vẽ thêm chuyện lao xao
Ai , người nhận ra thế giới này hoàn toàn ảo ?

Huệ Hương




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15351)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14827)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27820)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14155)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13958)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13242)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14432)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13494)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14248)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 17087)
Khóc Cha (thơ)