Cô Bé Chùa Hương

06/06/202018:45(Xem: 9702)
Cô Bé Chùa Hương

 CÔ BÉ CHÙA HƯƠNG

 

          Quý tặng Nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp

                 Tác giả CHÙA HƯƠNG

 

 

Cô bé đi chùa Hương

Ngẫu nhỉ gặp trên đường

Người thơ Nguyễn Nhược Pháp

Thoáng nhìn mà vấn vương !

 

Vẽ nên trang tuyệt bút

Vẽ nên thơ diệu thường

Cô bé mơ ông Bụt,

Đang trẫy hội chùa Hương.

 

Ô kìa cô bé nọ

Vừa độ tuổi tròn trăng

Say đường vui nắng gió

Bước hồn nhiên  tung tăng…

 

Suốt đêm cô chẳng ngủ,

Thao thức đợi bình minh

Thấy mặt trời trước cửa

Cô bé thoáng giật mình.!

 

       Hôm nay đi chùa Hương

       Hoa cỏ mờ hơi sương

       Mình ở đâu đây  nhỉ ?

       Thầy me đã lên đường  ?!

 

Không, giấc mơ còn đấy

Cùng thầy me em dậy

Me nhắc em trang điểm

Em vấn đầu soi gương.

 

Em thành cô công chúa

Em thành nàng tiểu thư

Em thành trang thiếu nữ

Trong ánh mắt nhà thơ.

 

 

Em trẩy hội chùa Hương

Câu thơ chàng dìu bước

Bao dòng trong bến đục

Tiếng hát nào du dương.

Chàng bước lên kề cạnh

Chàng toan so kề vai

Thoáng nghe sương lành lạnh

Khôn biết mình là ai.

 

Em vừa tuổi mười lăm

Chàng chớ làm em ngượng

Em tròn trịa trăng rằm

Chàng chớ làm em cuống.

Me bảo em niệm Phật

Nam mô A di đà

Em vụng về đầu gật

Nhường bước ngừơi đi qua.

 

Chàng không chịu dần xa

Em lại không dám ước…

Chuyện người lớn nói ra

Em quên sau quên trước

 

Ôi rõ lẫn thẫn là

Giấc mơ hồng thơ dại

Em ngỡ chỉ thoáng qua

Lại còn bâng khuâng mãi.

 

Không biết chàng thi nhân

Qua dòng trong bến đục

Tâm hồn thơ thoát tục

Còn mãi mãi gieo vân .

 

             HẠNH PHƯƠNG

             Nhâm Thìn - 2012

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2012(Xem: 12233)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 22044)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 14286)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.
13/01/2012(Xem: 27164)
Ánh sáng từ trái tim trong sáng (clear heart) của vị thiền sư đang thiền định từ nửa đêm đến gần rạng sáng đã trở thành ánh trăng, và bởi vậy, trăng vẫn sáng...
13/01/2012(Xem: 18146)
Xuân pháo đỏ cúc vàng bánh tét Con thơ cười giữa tiếng trống lân Khói nghi ngút giữa nhan và pháo Chan hòa trong nắng ấm tình xuân
03/01/2012(Xem: 9739)
Bánh Chưng bánh Tét vui Xuân đến Hoa Cúc hoa Mai mừng Tết sang Thềm Xuân gió thoảng mưa rơi nhẹ Tâm bình thanh thản chúc an khang
03/01/2012(Xem: 14667)
Nửa mùa tóc trắng bơ vơ, Mắt xanh mòn mỏi chợt mơ vô thường...
01/01/2012(Xem: 21694)
Chớ vương vào có, mơ có có ! Học đạo không không, phải thật không Có có mà chi đeo với có ! Đã không, thì chớ cột vào không. Luân hồi sanh tử, ôi có có !
11/12/2011(Xem: 15043)
Ra đi khắp bốn phương trời Tìm ai mỏi gót muôn đời còn xa Ta về gặp lại tình ta Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân.
05/12/2011(Xem: 15783)
Kính thành đốt nén tâm hương Chúc cho muôn loại ánh dương chan hòa Đại đồng thể tánh bao la Gia đình vô kỷ, thăng hoa xuất trần Tân xuân tươi sáng trong ngần Niên niên đoạn hết những phần trắc nan An vui cùng khắp thời gian