Cô Bé Chùa Hương

06/06/202018:45(Xem: 9734)
Cô Bé Chùa Hương

 CÔ BÉ CHÙA HƯƠNG

 

          Quý tặng Nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp

                 Tác giả CHÙA HƯƠNG

 

 

Cô bé đi chùa Hương

Ngẫu nhỉ gặp trên đường

Người thơ Nguyễn Nhược Pháp

Thoáng nhìn mà vấn vương !

 

Vẽ nên trang tuyệt bút

Vẽ nên thơ diệu thường

Cô bé mơ ông Bụt,

Đang trẫy hội chùa Hương.

 

Ô kìa cô bé nọ

Vừa độ tuổi tròn trăng

Say đường vui nắng gió

Bước hồn nhiên  tung tăng…

 

Suốt đêm cô chẳng ngủ,

Thao thức đợi bình minh

Thấy mặt trời trước cửa

Cô bé thoáng giật mình.!

 

       Hôm nay đi chùa Hương

       Hoa cỏ mờ hơi sương

       Mình ở đâu đây  nhỉ ?

       Thầy me đã lên đường  ?!

 

Không, giấc mơ còn đấy

Cùng thầy me em dậy

Me nhắc em trang điểm

Em vấn đầu soi gương.

 

Em thành cô công chúa

Em thành nàng tiểu thư

Em thành trang thiếu nữ

Trong ánh mắt nhà thơ.

 

 

Em trẩy hội chùa Hương

Câu thơ chàng dìu bước

Bao dòng trong bến đục

Tiếng hát nào du dương.

Chàng bước lên kề cạnh

Chàng toan so kề vai

Thoáng nghe sương lành lạnh

Khôn biết mình là ai.

 

Em vừa tuổi mười lăm

Chàng chớ làm em ngượng

Em tròn trịa trăng rằm

Chàng chớ làm em cuống.

Me bảo em niệm Phật

Nam mô A di đà

Em vụng về đầu gật

Nhường bước ngừơi đi qua.

 

Chàng không chịu dần xa

Em lại không dám ước…

Chuyện người lớn nói ra

Em quên sau quên trước

 

Ôi rõ lẫn thẫn là

Giấc mơ hồng thơ dại

Em ngỡ chỉ thoáng qua

Lại còn bâng khuâng mãi.

 

Không biết chàng thi nhân

Qua dòng trong bến đục

Tâm hồn thơ thoát tục

Còn mãi mãi gieo vân .

 

             HẠNH PHƯƠNG

             Nhâm Thìn - 2012

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11351)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15116)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16707)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14134)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13770)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12586)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10691)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10538)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14584)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17491)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng