Cô Bé Chùa Hương

06/06/202018:45(Xem: 11809)
Cô Bé Chùa Hương

 CÔ BÉ CHÙA HƯƠNG

 

          Quý tặng Nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp

                 Tác giả CHÙA HƯƠNG

 

 

Cô bé đi chùa Hương

Ngẫu nhỉ gặp trên đường

Người thơ Nguyễn Nhược Pháp

Thoáng nhìn mà vấn vương !

 

Vẽ nên trang tuyệt bút

Vẽ nên thơ diệu thường

Cô bé mơ ông Bụt,

Đang trẫy hội chùa Hương.

 

Ô kìa cô bé nọ

Vừa độ tuổi tròn trăng

Say đường vui nắng gió

Bước hồn nhiên  tung tăng…

 

Suốt đêm cô chẳng ngủ,

Thao thức đợi bình minh

Thấy mặt trời trước cửa

Cô bé thoáng giật mình.!

 

       Hôm nay đi chùa Hương

       Hoa cỏ mờ hơi sương

       Mình ở đâu đây  nhỉ ?

       Thầy me đã lên đường  ?!

 

Không, giấc mơ còn đấy

Cùng thầy me em dậy

Me nhắc em trang điểm

Em vấn đầu soi gương.

 

Em thành cô công chúa

Em thành nàng tiểu thư

Em thành trang thiếu nữ

Trong ánh mắt nhà thơ.

 

 

Em trẩy hội chùa Hương

Câu thơ chàng dìu bước

Bao dòng trong bến đục

Tiếng hát nào du dương.

Chàng bước lên kề cạnh

Chàng toan so kề vai

Thoáng nghe sương lành lạnh

Khôn biết mình là ai.

 

Em vừa tuổi mười lăm

Chàng chớ làm em ngượng

Em tròn trịa trăng rằm

Chàng chớ làm em cuống.

Me bảo em niệm Phật

Nam mô A di đà

Em vụng về đầu gật

Nhường bước ngừơi đi qua.

 

Chàng không chịu dần xa

Em lại không dám ước…

Chuyện người lớn nói ra

Em quên sau quên trước

 

Ôi rõ lẫn thẫn là

Giấc mơ hồng thơ dại

Em ngỡ chỉ thoáng qua

Lại còn bâng khuâng mãi.

 

Không biết chàng thi nhân

Qua dòng trong bến đục

Tâm hồn thơ thoát tục

Còn mãi mãi gieo vân .

 

             HẠNH PHƯƠNG

             Nhâm Thìn - 2012

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/01/2019(Xem: 13636)
Năm Hợi, kể truyện cổ Phật giáo HÒA THƯỢNG HEO Ngày xưa ở một ngôi chùa Trụ trì là một thiền sư lâu đời Thầy tu từ thuở thiếu thời Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
06/01/2019(Xem: 11986)
NHÃN XUÂN Mắt em liếc đuổi bướm vàng Chậu mâm xôi cúc tưởng tàn lại tươi Vô thường chỉ mấp máy môi Mắt thương đời khổ nên tôi nặng tình.
05/01/2019(Xem: 16463)
Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ.. Sao Đông về.. khóe mắt lại rưng rưng?
03/01/2019(Xem: 11415)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua
03/01/2019(Xem: 15220)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương Kiên trì, nghị lực, hiền lương Tính tình lại rất khiêm nhường lắm thay.
24/12/2018(Xem: 19001)
Lễ Noel, Người Phật tử nên suy ngẫm, Biết bao người chúc tôi lễ Noel: “Thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc” Tôi cười nhạt lòng gợn buồn đôi chút Mình Thầy Tu, họ Phật tử kia mà. Sao những ngày Vía Phật Thích Ca Không thấy chúc cũng chẳng buồn biết tới
24/12/2018(Xem: 11206)
Giấu mình trong chéo áo Ta đi ngang qua đời Mộ, triêu ngày hai bữa Dặm gió ngàn đầy vơi.
24/12/2018(Xem: 11820)
Ánh sáng từ bi phút nhiệm mầu Sáng soi tâm nguyện dứt lo âu Tham sân gột rữa trong ba cõi Hạnh phúc trong ta khởi bước đầu
23/12/2018(Xem: 17736)
Xuân của đất trời, xuân cửa ai? Mà nơi non lạnh, liếp thưa cài Mù mây lững thững chơi đồi vắng Sương khói lơ thơ dạo lũng dài
22/12/2018(Xem: 15511)
Từng lời vàng ngọc quang minh Hố hầm lộ diện, gập ghềnh bày phơi Ngón tay, vầng nguyệt kia rồi Đuốc soi tự thắp vượt đời khổ đau.