Tiếng Đàn Gieo (Thơ)

26/05/202013:24(Xem: 15696)
Tiếng Đàn Gieo (Thơ)

 

 TIẾNG ĐÀN GIEO

 hoa_sen (24)

 

Một tiếng đàn gieo tự bấy nay

Vẫn rơi nhịp xuống thế gian nầy.

Non sầu đá dựng tình sương khói

Sông vắng chiều nghiêng mộng nước mây.

Ý thoáng, chưa phai mùa dĩ vãng

Đêm tàn, còn thức mộng tương lai.

Tà dương bóng ngả hồn cô tịch,

Thế sự miên man chuyện tháng ngày...

 

Chuyện tháng ngày qua, ý những đâu

Bao phen đời lắm nỗi cơ cầu !

Áo cơm đắp đổi tình nhân thế,

Danh lợi tan tành mộng vó câu.

Sương rụng mới hay vầng nguyệt lạnh

Đàn buồn đâu biết phím cung sầu !

Dẫu trăm năm nữa, ngàn năm nữa,

Đạo-Nghĩa nào phai nghĩa nhiệm mầu.

 

 South Dakota (USA), tháng 5/2020.
 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2016(Xem: 14097)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 20699)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 14304)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 23199)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 18828)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 17436)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-
06/08/2016(Xem: 15129)
Thuở ấy- Mẹ còn tươi khoẻ lắm- Bước đầy theo nắng mới ngày lên- Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm- Tóc lộng chiều xuân sóng bập bềnh.
06/08/2016(Xem: 15942)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc - Như biết được kiếp người khổ đau- Lớn lên theo bốn mùa thay đổi- Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
06/08/2016(Xem: 14224)
Tiều phu vác búa hàng ngày- Leo lên trên núi đốn cây, chặt cành- Về làm củi, bán loanh quanh- Sống đời chất phác, hiền lành, đơn sơ
06/08/2016(Xem: 20723)
Thuở xưa có một nhà buôn- Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi- Nổi trôi buôn bán khắp nơi- Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh.