Niệm Thiện trân giữ (thơ)

18/05/202010:28(Xem: 9004)
Niệm Thiện trân giữ (thơ)

duc phat 2a

Niệm Thiện trân giữ !

Kính bạch Thầy con kính gửi thêm bài thơ cho phù hợp với bài trước
vì sáng nay chỉ một niệm thiện vừa phát khởi mà sao lòng con thấy hỷ lạc quá .
Kính chúc sức khỏe Thày, HH


Chỉ sát na niệm Thiện vừa phát khởi
Hãy vui mừng vì quả báo đến ngay,
Dù sơ cơ , căn tu thấp ...rõ hay .
Lo chi cao vời ...đắc và vô sở đắc !

Chỉ biết niềm hỷ lạc tuôn trào khoảnh khắc
Là bao nhiêu mầm ưu não tan phai
Đâu đâu vạn vật cùng ...chia sẻ tỏ bày
Kìa tia nắng hồng đùa trên  nụ hoa hàm tiếu !

Cuối thu sang đông vẫn ánh dương rạng chiếu,
Khấp khắp phòng như ấm áp mùa Xuân .
Lòng xuyến xao mơ vọng chút bâng khuâng ,
Kiếp nào được gieo duyên trong Phật Pháp !

Chắp tay sen nguyện trọn đời dù bão táp ,
Mặc phong ba vẫn giữ niệm thiện luôn ...
Trưởng dưỡng, tinh tấn sáng tạo tròn vuông
Biểu hiện tất cả trong Thân, khẩu, Ý!

Melbourne 18/5/2020
Huệ Hương

duc phat an cu



Tự kỷ luật chính mình !

Kính bạch Thầy mấy hôm nay trời hơi lạnh hơn bình thường khiến
con thích chơi hơn tu tập và để sách tấn mình con có bài thơ .
Kính dâng Thầy cùng bạn hữu xem phải đúng như ý nghĩ mình không. Kính đa tạ Thầy HH



Trời trở lạnh nhiều thói quen tăng trưởng ....
Thích thu mình trong phòng ấm dễ duôi, 
Cách giản xã hội ai biết mà cười.
Tha hồ ngủ hay xem phim cho thỏa thích !

Chỉ những ai kiên trì tự mình phấn khích, 
Cuộc sống này đoán sao được ngắn, dài. 
Thực hiện được chăng bao hoài bảo ngày mai ?
Câu trả lời còn trong vòng bí mật !

Thôi, trở về công việc đang tất bật
Mọi việc đều Online trong những ngày này ,
Tranh thủ cách nào chính xác không sai.
Là thực thi nhiệm vụ hoàn hảo nhất !


Kỷ luật chính mình hãy luôn thành thật .
Dẫu chung quanh không có bóng một người ,
Vẫn cần chăm lo vóc dáng chớ lười
Thân thể tráng kiện, tinh thần mới sáng suốt !

Dù còn một ngày sống cũng đi vào khuôn thước !

Melbourne 18/5/2020
Huệ Hương



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/12/2013(Xem: 20107)
Sống ở trên đời phải biết Đời Đời như dòng nước chẳng ngừng trôi “Lão Làng” đà trải qua trăm mối Truyền cho Hậu Bối biết cách bơi.
12/12/2013(Xem: 24589)
Con đã lớn khôn từ đôi bàn tay mẹ Che chở đời con từ khi mới tượng hình Chín tháng cưu mang cực nhọc mẹ hy sinh Cho đến ngày chào đời cất tiếng khóc
11/12/2013(Xem: 16886)
Lời vàng tỏa rạng khắp muôn nơi Hãy ngắm thiên nhiên ngẫm cuộc đời
11/12/2013(Xem: 18015)
Tài xế xe bị hôi bia: 'Tôi van xin họ nhưng vô vọng' “Họ không chỉ lấy ở dưới đường mà còn nhảy lên xe để lôi bia xuống. Đó là cảnh tượng kinh khủng mà tôi không chưa bao giờ nghĩ tới”, tài xế xe tải chở bia bị "hôi của" tại Biên Hòa nhớ lại.
07/12/2013(Xem: 20005)
Quang minh Phật Đạo sáng ngời Thọ trì Chánh Pháp mở khơi tâm lành Bản Lai vốn sẵn tinh anh Kịp thời thức tỉnh tu hành thăng hoa.
26/11/2013(Xem: 15154)
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm Những lời cầu nguyện quanh năm, Tạ ơn gia quyến muôn phần yêu thương, Tạ ơn bạn quý muôn phương Dù là cố cựu hay dường mới quen,
26/11/2013(Xem: 15457)
Lá đã úa màu trên cây. Cũng có những lá đã vàng, khô, rơi lác đác trên thảm cỏ xanh, và trên những con đường dẫn quanh khu xóm. Trời bắt đầu lạnh. Từ lúc trời sẩm tối cho đến buổi sớm hôm sau, sương giăng dầy đặc khiến cho ngọn đèn đầu đường chỉ có thể tỏa ra một vùng sáng nhỏ, lòa nhòa.
21/11/2013(Xem: 16901)
Khắp nơi Phật tử tụ về đây Tu học cần chuyên suốt mấy ngày Sáng dậy an nhiên cùng nắng gió Chiều buông tỉnh lặng với ngàn mây Khách trần xao xuyến dần xa vắng Ông chủ thong dong tự hiện bày Giáo dưỡng ơn sâu mong đáp trả Giúp đời hiển Đạo giữ lòng ngay
21/11/2013(Xem: 23650)
10 bài viết về Bão Lụt Miền Trung Mặc Giang [email protected] 01. Thương lấy Miền Trung 02. Bao giờ thoát khổ hỡ em ? 03. Miền Trung, tôi thấy rồi em 04. Thương về Miền Trung 05. Lại Thương về Miền Trung 06. Thương Người Miền Trung 07. Bão lụt thảm thương 08. Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế 09. Quê Hương máu chảy ruột mềm 10. Hỡi hai mùa mưa nắng
30/10/2013(Xem: 25811)
Miền trung mưa nắng quê tôi hai mùa Ruộng nương xơ xác quê tôi thật buồn Đã bao nhiêu năm ngàn giông bão xuống Một vùng đất nghèo bao nỗi đau thương