Bóng Mẹ Trời Quê (Thơ)

17/05/202015:27(Xem: 10006)
Bóng Mẹ Trời Quê (Thơ)
BÓNG MẸ TRỜI QUÊ
Bong-Me-Troi-Que
Đưa mẹ về mưa nắng buồn theo
Bóng mẹ chiều nghiêng xa xứ nghèo 
Ôi! Mẹ tôi một đời lận đận
Tháng năm dài tay mẹ khẳng khiu!
Như dòng sông bàng bạc trăng quê 
Như đồng xanh ru mộng hàng tre
Như cánh cò chiều hôm chấp choáng 
Lời ca dao ngọt lịm trưa hè!
Là mẹ tôi ơi! 
Mẹ là quê hương 
Dẫu con đi trăm ngã ngàn phương 
Vẫn ấp trong Tim hình bóng mẹ 
Đất trời ấm mãi một nguồn thương! 
Nầy gió, nầy hoa, nầy trăng sao
Và em yêu hỡi! Bởi vì đâu 
Tôi yêu mẹ! Sao đời tôi mãi 
Lang bạt phiêu linh tận chốn nào! 
Đưa mẹ về mưa nắng buồn theo 
Lá mo cau thương bẹ quắt queo.
Mẹ ơi! Quê nội chừ tan tác
Bóng mẹ vầng trăng nghiêng xứ nghèo! 
TRẦN THOẠI NGUYÊN
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2011(Xem: 11239)
Tay đâu bịt hết miệng người đời, Để thiếp minh oan tiếng lả lơi
01/04/2011(Xem: 10847)
Vui sao được gặp bạn thân sơ, Lòng hết băn khoăn bỏ ngóng chờ
31/03/2011(Xem: 17475)
Thủ bút của Đức Trưởng Lão HT Thích Huyền Tôn
26/03/2011(Xem: 16219)
Cuộc sống vốn là sự hỗ tương giữa con người với thiên nhiên. Từ ngàn xưa, con người đã cảm nhận được sự cần thiết của cỏ, cây, hoa, lá theo thời gian.
26/03/2011(Xem: 16110)
Rắn trườn lên đồi tây Rung hết cả rừng cây Gió về bên đồi đông Tịch liêu. Chiều. Ráng hồng.
26/03/2011(Xem: 11899)
Khi đến chẳng mang theo gì Cũng như vậy đó ra đi nhẹ nhàng Sá chi đâu chuyện thế gian...
25/03/2011(Xem: 10102)
Canh Thìn mệnh số sống xa nhà, Lưu lạc phương trời cách Mẹ Cha
25/03/2011(Xem: 9949)
Lặng lẽ canh khuya bóng nguyệt mờ, nỉ non tiếng dế sót trời mơ
24/03/2011(Xem: 10861)
Bình Định quê ta đẹp tuyệt vời, Lừng danh võ nghệ khắp nơi nơi
22/03/2011(Xem: 11243)
Hồ Gươm nước biếc cảnh tươi xinh, Rặng liễu buông tơ lộng bóng hình