Bóng Mẹ Trời Quê (Thơ)

17/05/202015:27(Xem: 10566)
Bóng Mẹ Trời Quê (Thơ)
BÓNG MẸ TRỜI QUÊ
Bong-Me-Troi-Que
Đưa mẹ về mưa nắng buồn theo
Bóng mẹ chiều nghiêng xa xứ nghèo 
Ôi! Mẹ tôi một đời lận đận
Tháng năm dài tay mẹ khẳng khiu!
Như dòng sông bàng bạc trăng quê 
Như đồng xanh ru mộng hàng tre
Như cánh cò chiều hôm chấp choáng 
Lời ca dao ngọt lịm trưa hè!
Là mẹ tôi ơi! 
Mẹ là quê hương 
Dẫu con đi trăm ngã ngàn phương 
Vẫn ấp trong Tim hình bóng mẹ 
Đất trời ấm mãi một nguồn thương! 
Nầy gió, nầy hoa, nầy trăng sao
Và em yêu hỡi! Bởi vì đâu 
Tôi yêu mẹ! Sao đời tôi mãi 
Lang bạt phiêu linh tận chốn nào! 
Đưa mẹ về mưa nắng buồn theo 
Lá mo cau thương bẹ quắt queo.
Mẹ ơi! Quê nội chừ tan tác
Bóng mẹ vầng trăng nghiêng xứ nghèo! 
TRẦN THOẠI NGUYÊN
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/2017(Xem: 10822)
Ngoài trời mưa lạnh sáng nay Ta ngồi yên lặng nhìn ngay chính mình Cuộc đời là cả hành trình Buồn vui thương ghét tự mình biết thôi .
29/03/2017(Xem: 15805)
Về rồi, nằm chán lại đi Bon chen vào chợ thõng tay dại khờ Hai vai tĩnh động dật dờ Té ra tuồng tích đang chờ nhập vai.
29/03/2017(Xem: 12371)
Mắt em trong suốt cả trời thương Đẹp sáng long lanh cõi vô thường Trong ngần mắt biếc qua sanh tử Vượt sóng nghìn trùng giữa khổ vương .
29/03/2017(Xem: 13783)
Giọt nắng đong đưa lướt nhẹ Hương, Pha mầu cố sự ánh vầng dương. Xa xa Cồn Hến mờ cơn sóng, Thoáng thoáng Đò ngang lặng bến Tương… Thiên Mụ chuông tan hồn lạc xứ, Ngự Bình núi ngả bóng kêu sương. Huế ơi! Ký ức vang Châu Hợp… Hối hả đường qua đếm hiểu thương.
29/03/2017(Xem: 17009)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân Ngựa nòi, giống tốt vô ngần Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui
28/03/2017(Xem: 11536)
Vào chốn phong ba rũ nghiệp trần Nhớ về Chánh Pháp tỏ nguồn ân Muối dưa đạm bạc ngày hai bửa Hạnh phúc trong ta đủ vẹn phần .
27/03/2017(Xem: 9959)
Hạt giống Phật muôn đời như trăng sáng Thế mà ta chẳng nhận biết bao giờ Mãi mò tìm trăng dưới nước ngoài khơi Càng tìm mãi mãi càng thêm mệt xác .
26/03/2017(Xem: 11143)
Sáng nay trời lạnh, ra vườn nhìn hạt sương còn đọng trên cành cây khô, quên mất thân mình đã thấm lạnh, thấy ta cũng đang già. Tự nhiên, nhớ bốn câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ.
26/03/2017(Xem: 10719)
Mắt xanh biếc thơ ngây ngày rong giỡn Cho nụ cười hoà nhịp ánh trăng sao Nhìn mây trắng giữa trời xanh đưa lối Tôi và em chợt thoáng giấc chiêm bao .
26/03/2017(Xem: 11180)
Bốn chục năm qua một tấm lòng Ngoài đời trong đạo vẫn thong dong Không con không cái không sự nghiệp Ta vẫn là ta giữa đại đồng .