Niềm Vui Khánh Đản (Thơ)

02/05/202014:45(Xem: 16884)
Niềm Vui Khánh Đản (Thơ)
niem vui Khanh Dan

NIỀM VUI KHÁNH ĐẢN

 

Quay về
Sám nguyện
Chắp tay
Hương đăng rực sáng
Vào ngày đản sinh
Trầm thơm thưa gửi tâm tình
Hoa khai gót tịnh
Niềm tin ắp tràn
Nhạc trời đâu đó rung vang
Vô Ưu hoa thắm
Phụng hoàng cánh vươn
Thiêng liêng tưới tẩm cỏ vườn
Hoa sen bảy đóa nức hương sáng lòa
Phút giây huyền diệu Sa Bà
Tam thiên rúng động
Một tòa Như Lai
Hồng trần bỗng hóa thiên thai
Hôm qua đen tối
Ngày mai huy hoàng
Từ đây tỏa Ánh Đạo Vàng
Từ Bi
Trí Tuệ
Muôn ngàn năm sau...
Vườn thiêng
Cung kính cúi đầu
Niềm vui khánh đản
Nhiệm mầu
Nam mô!

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/08/2016(Xem: 12964)
Ra đi sống đời viễn xứ Hướng về đất nước quê hương Núi sông biển hồ mây nước Tình người nhiều nỗi nhớ thương
14/08/2016(Xem: 13291)
Khi chào đời ta phát ra tiếng khóc Khóc một mình dưới ánh sáng đèn pha Đưa ta đi vào thế giới ta bà Bao khổ nạn cùng vui buồn sướng khổ
13/08/2016(Xem: 15628)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 18009)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 13750)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 20572)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 14008)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 22322)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 18688)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 17101)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-