Đừng dao động !

16/04/202016:16(Xem: 9498)
Đừng dao động !

hoa sen 3Đừng dao động ! 


Kính bạch Thày , có lẽ thời gian trống vắng nhiều quá mà con thì  chưa thể Cư Trần Lạc Đạo như Ngài Trần  Nhân Tôn nên khi thì dao  động lúc lại bâng khuâng lo lắng có lẽ những tàn dư tập khí chứa từ bao đời nay có dịp xuất hiện trong môi trường hiện tại này nên kính gửi đến Thày và các bạn đọc hai trạng thái khi mình có nhiêu thì giờ để soi rọi tâm và thấy ra như cách học pháp . Kính HH 

 

 

Đạo hoặc Đời muốn rõ ràng cần hiểu biết!

Tất cả mọi điều chỉ là Diệt với Sinh 

Soi rọi tự thân nghiền ngẫm chứng minh 

Đừng dao động :

Không có một thực thể nào tồn tại mãi ! 



Có nhận thức qua bao lần từng trải 

Đời này  nhiều nẻo lộn lắm ngỏ ma , 

Lạc bước mau mau sớm ngộ chánh, tà 

Kính nghiệm sống là cội nguồn trí tuệ 

Hãy khắc phục những  đổi  thay trong điều lệ .

Lo lắng chi luôn giữ vững lập trường,  

Chánh kiến có mặt, thiện xảo mọi đường .

Đừng dao động mà phải luôn bền bĩ ! 

Làm sao thoát được Khổ , mới là người Trí , 

Không trốn chạy mà phải vượt qua 

Kìa ...Bi quang  soi rọi cõi Ta Bà 

Ấy động lực để hiểu chân giáo pháp 



 Huệ Hương 



hoa sen

Chút bâng khuâng khoắc khoải! 

 Nhiều năm qua sống ẩn cư xa lánh 

 Kết bạn gieo duyên chỉ kinh sách thi văn , 

 Con cháu phương xa dăm tháng về thăm . 

 Biết chấp nhận nên nhẹ nhàng , an ổn ! 

Những tưởng việc cứ bình thường không xáo trộn , 

Thế giới chung quanh bổng  báo động lâm  nguy .

Tàn dư phiền não hiện đến một khi 

Còn đâu  tâm vững chải mà đối mặt ? 

Cá tính người không đổi thay cách nhật

Từ bao đời đã gắn chặt theo mình , 

Đi vào vô thức chi phối tâm linh . 

Dù thực tế nhưng cần nội tâm vững mạnh . 

“Khổ  hiện diện  trong cuộc sống mọi khía cạnh”, 

 Đừng quên vô thường sinh diệt đến đi .

 Trái tim đã từng nuôi dưỡng hạnh từ bi !

Sao lại thoáng bâng khuâng rằng trống vắng . 

 Hãy phát khởi niềm hoan hỷ trầm lặng ,

Giữa thời điểm này đừng để hoang mang ...

Sợ hãi, bi quan, ảo tưởng ... dẹp tan 

Tất cả NHƯ THỊ đang thì thầm mách bảo ...

Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/01/2011(Xem: 15993)
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..
11/01/2011(Xem: 14889)
Hôm ấy vào ngày hoa sen nở, Lòng tôi lơ đãng lạc phương nao? Trên tay giỏ hoa dường trống rỗng...
05/01/2011(Xem: 14107)
Chiều đông lạnh đứng trên thềm gạch cũ, Lòng nao nao nhớ lại thuở huy hoàng. Khi Đức Phật và Tăng đoàn tựu đủ, Từ nơi này truyền đạo khắp nhân gian. Bao mùa hạ nơi Trúc Lâm Tịnh Xá, Phật vẫn thường lui tới ngụ dưỡng an. Một tịnh cảnh nằm giữa thành Vương Xá,
05/01/2011(Xem: 19059)
Kinh điển lưu truyền tám vạn tư Học hành không thiếu cũng không dư Năm nay tính lại chừng quên hết Chỉ nhớ trên đầu một chữ NHƯ
05/01/2011(Xem: 13015)
sỏi đá vun lên mấy cội tòng, đất trời ai biết có ai không?
04/01/2011(Xem: 15244)
Tôi nghe một cõi tâm tư Rung lên tiếng vọng xa rồi thời gian Tôi nghe một cõi âm vang Rung lên cung điệu bên đàng chưa pha Một thời dĩ vãng đi qua Mờ mờ ẩn hiện nhường xa hóa gần Phong trần mấy độ thương thân Tang thương mấy độ cũng ngần ấy thôi Khi cao cao vút lưng đồi
04/01/2011(Xem: 16403)
Bữa hôm nay mặt trời đi ngủ sớm Nắng nhẹ rơi vàng vọt kéo nương chiều Đẩy lưng trời nhè nhẹ gió hiu hiu Nắng gát đầu non ngập ngừng chưa muốn tắt
04/01/2011(Xem: 15912)
Cho khoai tây, gừng, đậu xanh, măng non, muối, bột ngọt, đường, gừng vào một cái thố, trộn đều rồi ép nhẹ thành miếng hình chữ nhật dày 1.5cm.
03/01/2011(Xem: 14247)
Hễ còn sống, còn làm, không nói trước Nếu chết đi, từ tạ, thế là xong Nên an vui cho trọn vẹn tấm lòng Kẻo uổng phí một lần vào sinh tử.
03/01/2011(Xem: 15345)
Tôi còn nhớ, những ngày xưa mẹ nói Khi lớn lên đối mặt với trường đời Dù làm gì vẫn chừa lại một nơi Sống có hậu lương tâm nghe không thẹn