Đừng dao động !

16/04/202016:16(Xem: 8828)
Đừng dao động !

hoa sen 3Đừng dao động ! 


Kính bạch Thày , có lẽ thời gian trống vắng nhiều quá mà con thì  chưa thể Cư Trần Lạc Đạo như Ngài Trần  Nhân Tôn nên khi thì dao  động lúc lại bâng khuâng lo lắng có lẽ những tàn dư tập khí chứa từ bao đời nay có dịp xuất hiện trong môi trường hiện tại này nên kính gửi đến Thày và các bạn đọc hai trạng thái khi mình có nhiêu thì giờ để soi rọi tâm và thấy ra như cách học pháp . Kính HH 

 

 

Đạo hoặc Đời muốn rõ ràng cần hiểu biết!

Tất cả mọi điều chỉ là Diệt với Sinh 

Soi rọi tự thân nghiền ngẫm chứng minh 

Đừng dao động :

Không có một thực thể nào tồn tại mãi ! 



Có nhận thức qua bao lần từng trải 

Đời này  nhiều nẻo lộn lắm ngỏ ma , 

Lạc bước mau mau sớm ngộ chánh, tà 

Kính nghiệm sống là cội nguồn trí tuệ 

Hãy khắc phục những  đổi  thay trong điều lệ .

Lo lắng chi luôn giữ vững lập trường,  

Chánh kiến có mặt, thiện xảo mọi đường .

Đừng dao động mà phải luôn bền bĩ ! 

Làm sao thoát được Khổ , mới là người Trí , 

Không trốn chạy mà phải vượt qua 

Kìa ...Bi quang  soi rọi cõi Ta Bà 

Ấy động lực để hiểu chân giáo pháp 



 Huệ Hương 



hoa sen

Chút bâng khuâng khoắc khoải! 

 Nhiều năm qua sống ẩn cư xa lánh 

 Kết bạn gieo duyên chỉ kinh sách thi văn , 

 Con cháu phương xa dăm tháng về thăm . 

 Biết chấp nhận nên nhẹ nhàng , an ổn ! 

Những tưởng việc cứ bình thường không xáo trộn , 

Thế giới chung quanh bổng  báo động lâm  nguy .

Tàn dư phiền não hiện đến một khi 

Còn đâu  tâm vững chải mà đối mặt ? 

Cá tính người không đổi thay cách nhật

Từ bao đời đã gắn chặt theo mình , 

Đi vào vô thức chi phối tâm linh . 

Dù thực tế nhưng cần nội tâm vững mạnh . 

“Khổ  hiện diện  trong cuộc sống mọi khía cạnh”, 

 Đừng quên vô thường sinh diệt đến đi .

 Trái tim đã từng nuôi dưỡng hạnh từ bi !

Sao lại thoáng bâng khuâng rằng trống vắng . 

 Hãy phát khởi niềm hoan hỷ trầm lặng ,

Giữa thời điểm này đừng để hoang mang ...

Sợ hãi, bi quan, ảo tưởng ... dẹp tan 

Tất cả NHƯ THỊ đang thì thầm mách bảo ...

Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/08/2014(Xem: 15254)
Sống trên đời ta mặc nhiều lớp áo Từ lớp áo thơ khóc khi chào đời Choàng áo học sinh vùi đầu cùng chữ nghĩa Cởi áo sinh viên ta mong cầu danh lợi
04/08/2014(Xem: 23204)
Rằm Tháng Bảy là ngày Vu Lan Lunar mid-July Ullambana Ngày hạnh hiếu kính dâng Mẹ hiền Filial piety day tribute to Mother Mẹ vì con bao ngày tần tảo ‘Cause Mother you’ve sacrificed Xả thân mình nuôi đàn con thơ Tirelessly for your children
04/08/2014(Xem: 20696)
Con quỳ dưới ánh đạo vàng Vu lan tình mẹ đậm đà thương yêu Li hương mấy nẽo sơn khê Nhớ da diết nhớ lối về quê xưa…
03/08/2014(Xem: 16303)
Tôi có một mảnh vườn nho nhỏ Xuân về hoa tím lại đơm bông Năm ngoái sang mùa, trời rét cóng Cỏ vàng, hoa úa suốt mùa Đông Vạt cỏ xanh mềm lác đác hoa Màu hoa tim tím chẳng kiêu sa Sao tôi cứ ngỡ hoa là Mẹ Gần mãi bên tôi chẳng nhạt nhòa
03/08/2014(Xem: 15253)
Nghe hắt hiu con gió Đưa qua bờ chiều nghiêng Ta hắt hiu nỗi nhớ Mang mang về trăm miền. Vàng hanh bóng nắng qua thềm Đời trôi viễn xứ cánh chim giang hồ.
03/08/2014(Xem: 16705)
Sẽ có một ngày mẹ cách xa Kiếm tìm mòn mỏi cũng không ra Sẽ không còn được gần bên mẹ Sinh tử nhịp cầu mẹ phải qua
01/08/2014(Xem: 19613)
Trùng trùng muôn sự vật Như chớp loé sương rơi Vỡ tan tành bọt nước Mong manh huyễn mộng đời
01/08/2014(Xem: 14703)
Hoa trắng tuy buồn nhưng rất xinh Loài hoa ẩn chứa bao ân tình Cài lên tưởng niệm công ơn mẹ Dưỡng dục sanh thành được hiển vinh
01/08/2014(Xem: 19770)
Tôi sinh ra đôi mắt chẳng bình thường Mỗi sáng sớm mặt trời mới tinh sương Người người mở mắt nhìn được ánh dương Riêng mình tôi nước mắt ướt lệ nhòa. Khóc cả tiếng đôi mắt mới hé mở Càng muốn mở nước mắt càng ứa nhòa Đau buốt lắm nhưng không muốn mù lòa Mở được mắt Mẹ mừng cũng muốn khóc. Tôi cảm nhận tình thương khi Mẹ khóc Mẹ muốn thay nỗi đau, tình mẫu tử Muốn cho con mắt sáng mãi không từ
31/07/2014(Xem: 20589)
An Cư Kiết Đông đã qua, Nhưng lời thuyết pháp đậm đà vẫn vương Thích Ca tái thế tình thương Thầy về giảng Pháp con nương nơi Thầy