Sau Mùa Gió Loạn (Thơ)

13/04/202018:22(Xem: 13004)
Sau Mùa Gió Loạn (Thơ)

mua roi_ 1 

SAU MÙA GIÓ LOẠN

 

Tiếng thở dài thiên cổ

Cháy bỏng ngàn sau xa.

Mây về từ cổ độ,

Xao xác hồn cỏ hoa.

Sầu lên mấy độ trăng tà

Đường nghiêng ngả bước, bóng nhoà nhạt đêm.

Cành sương trĩu mộng bên thềm

Bóng ma trơi hiện càng thêm não nùng.

 

Sóng dựng đài mây lạnh

Thoi thóp nhịp sầu khuya

Con sông từ trăm nhánh,

Lao xao bờ nọ kia.

Ai đâu tìm nẽo đi về ?

Trả sương khói lạnh bộn bề tháng năm.

Luân hồi từ thuở xa xăm

Mang bao cát bụi về thăm thẳm đời.

 

Lanh quanh trăm bến lạ

Lanh quanh hồn bể dâu.

Sầu ca lời sỏi đá,

Ngàn xưa rồi ngàn sau.

Man man giấc mộng hôm nào

Tả tơi cuộc hẹn, ra vào cuộc chơi.

Phù du bóng ngả chiều rơi,

Chim ngàn bạt gió ngậm ngùi nước mây.! 

 

Hừng hực cơn lửa đỏ

Cháy trăm nẽo điêu tàn

Còn chăng tình hoa cỏ

Dâng lời ca trên ngàn.

Cho đời sớm được bình an,

Cho người dạo một cung đàn Nghĩa-Nhân.

Trước sau tụng một tinh thần

Chân-Thiện-Mỹ mới vẹn phần sanh linh.

 

Rồi đây trên bước đăng trình

Sau mùa sương khói, tự tình cỏ hoa

Sau mùa gió loạn quanh ta,

Tiếng muôn chim hót tình ca muôn trùng.

 

                                                           South Dakota, 12.4.2020.

                                                           MẶC PHƯƠNG TỬ 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 73351)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 19366)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi
08/04/2013(Xem: 19569)
Chợt thấy xuân mời, vào một sáng ngồi rơi im lặng, hơi thở bay vào trong phong bão, cơn say tỉnh cơn gió mỉm cười, lay cánh mai
05/04/2013(Xem: 31862)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17682)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16754)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14789)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13627)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25925)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15661)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.