Sau Mùa Gió Loạn (Thơ)

13/04/202018:22(Xem: 11936)
Sau Mùa Gió Loạn (Thơ)

mua roi_ 1 

SAU MÙA GIÓ LOẠN

 

Tiếng thở dài thiên cổ

Cháy bỏng ngàn sau xa.

Mây về từ cổ độ,

Xao xác hồn cỏ hoa.

Sầu lên mấy độ trăng tà

Đường nghiêng ngả bước, bóng nhoà nhạt đêm.

Cành sương trĩu mộng bên thềm

Bóng ma trơi hiện càng thêm não nùng.

 

Sóng dựng đài mây lạnh

Thoi thóp nhịp sầu khuya

Con sông từ trăm nhánh,

Lao xao bờ nọ kia.

Ai đâu tìm nẽo đi về ?

Trả sương khói lạnh bộn bề tháng năm.

Luân hồi từ thuở xa xăm

Mang bao cát bụi về thăm thẳm đời.

 

Lanh quanh trăm bến lạ

Lanh quanh hồn bể dâu.

Sầu ca lời sỏi đá,

Ngàn xưa rồi ngàn sau.

Man man giấc mộng hôm nào

Tả tơi cuộc hẹn, ra vào cuộc chơi.

Phù du bóng ngả chiều rơi,

Chim ngàn bạt gió ngậm ngùi nước mây.! 

 

Hừng hực cơn lửa đỏ

Cháy trăm nẽo điêu tàn

Còn chăng tình hoa cỏ

Dâng lời ca trên ngàn.

Cho đời sớm được bình an,

Cho người dạo một cung đàn Nghĩa-Nhân.

Trước sau tụng một tinh thần

Chân-Thiện-Mỹ mới vẹn phần sanh linh.

 

Rồi đây trên bước đăng trình

Sau mùa sương khói, tự tình cỏ hoa

Sau mùa gió loạn quanh ta,

Tiếng muôn chim hót tình ca muôn trùng.

 

                                                           South Dakota, 12.4.2020.

                                                           MẶC PHƯƠNG TỬ 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/04/2015(Xem: 19257)
Hãy cứ yêu, nếu yêu là lẽ sống Nhưng chớ nhầm dục vọng với tình yêu, - Mây rủ gió bay qua trời cao rộng Chẳng trói nhau nên tự tại rất nhiều..
12/04/2015(Xem: 14354)
Ngâm khúc Hồ trường Nguyễn Bá Trạc Hát khúc hùng tâm tráng khí ca Dẫu khắp nhân gian buồn khủng khiếp Cũng uống cùng ta chén nguyệt tà
12/04/2015(Xem: 22910)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :
11/04/2015(Xem: 18714)
Bước đi, Từng bước nghẹn ngào Ngoái trông tay vẫy, lệ trào chia xa! Xứ người rực nắng Tháng Ba, Hồn tôi đê vỡ, Hồng-Hà-Tháng-Tư!
08/04/2015(Xem: 18431)
Có một người thất chí, leo lên một cây anh đào, chuẩn bị nhảy từ trên cao xuống để kết thúc cuộc đời mình. Ngay lúc anh ta quyết định nhảy xuống thì trường học gần đó tan học. Một nhóm học sinh chạy đến. Một bạn nhỏ hỏi:
06/04/2015(Xem: 29140)
Trong mọi khóa lễ, Chư tăng ni, Phật tử đều cầu xin: “Trú dạ lục thời an lành”. Tức ngày đêm hai mươi bốn tiếng an lành. Nhưng an lành là gì? Chiến tranh không phải an lành.
31/03/2015(Xem: 24011)
Đêm ngày 29/03/2015 tại Viện Âm nhạc quốc gia đã diễn ra chương trình Hát trong vườn xưa - Đêm thơ nhạc của Thầy Nhất Hạnh và các học trò. Một chương trình thật ý nghĩa và tạo nhiều cảm xúc được đồng tổ chức bởi Thái Hà Books, Life TV và VIM.
30/03/2015(Xem: 12568)
Nguyện đem tất cả chân tình Hiến dâng đời đạo nhân sinh cõi này Nguyện làm được việc gì hay Giúp cho nhân thế mỗi ngày tốt hơn Nguyện không ganh ghét oán hờn Giữ tâm kiên cố không sờn chí tu Nguyện hằng tinh tấn công phu
29/03/2015(Xem: 14438)
Giờ này cánh đồng cỏ cây hoa lá Ươm sắc hương theo gió nhẹ nhàng Quả đen tầm gửi bắt đầu thả bóng Chiều đổ xuống, nép mình dưới lá vàng
27/03/2015(Xem: 18588)
Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày. Thấy lạ, có người hỏi: - Tại sao ông vui tươi mãi như thế? Ông lão đáp: -Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. -Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai -Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba - Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn. - Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.