Cái Bóng (thơ)

09/04/202008:28(Xem: 10752)
Cái Bóng (thơ)

tt thich nguyen tang


Cái bóng

Kính bạch Thầy cả tuần nay con rất xúc động khi nhìn các buổi trì tụng chú Lăng Nghiêm được livestream vào mỗi sáng do Tu viện Quảng Đức thực hiện . Từ đó con đã nhìn lại những gì mình đến với Đạo và đã chuyển hoá được phần nào ... nhờ trì tụng và học kinh Lăng Nghiêm nhiều năm qua .
Kính dâng Thầy bài thơ từ trái tim mình ... Kính HH


Thời còn trẻ tự hào mình “trí thức “
Dù đôi khi nghe chỉ trích “ Chỉ biết mình “,
Nhu cầu vật chất chẳng lợi lạc chúng sinh !
Thường tự chửa ...mỗi người “ Quan niệm Sống “ ...

Nhờ Đạo ...thêm cách ly nghiệm nhìn CÁI BÓNG
Có nghĩa gì đâu khi tứ đại trả về không !
Người giàu cũng khóc ...khác chi kẻ lông bông?
Rõ ràng sai biệt cách nhìn khi Tỉnh Thức .

Hành trình còn lại bao giờ về đến mức ?
Giây phút này chọn lựa chỉ tự Ta ,
Vì hạnh phúc người ..trước mắt đường xa.
Chấp nhận dòng sóng tâm chiêu cảm nghiệp !

Mỗi sáng chú Lăng Nghiêm cần trì tụng tiếp tiếp ,
Thực hiện âm thầm với một niềm tin .
Lời cổ nhân chỉ dạy rọi sáng tâm linh ...
Nay nhận rõ khác biệt Tri thức & Trí Tuệ !

Cái bóng ơi ... mi chỉ là huyễn thể! 

Huệ Hương




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2017(Xem: 11664)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 18729)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 12645)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 10779)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 11054)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 15656)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13177)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 13120)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 12230)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.
30/01/2017(Xem: 13898)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân