Bất Chợt (Thơ)

4/3/202021:06(View: 10588)
Bất Chợt (Thơ)

phong canh 4
BẤT CHỢT

Bóng hình bất chợt xa xăm
Thời gian bất chợt trôi nhanh đêm trường
Tình tôi bất chợt điên cuồng
Thơ tôi bất chợt nặng buồn nhịp âm
Huyền cầm bất chợt nín câm
Trưa hè bất chợt mưa lâm thâm dài
Chữ Vô bất chợt Ra ngoài
Chữ Ngoài bất chợt nằm hoài Trong tim
Tóc dài bất chợt bạc thêm
Túi căng bất chợt nhũn mềm rỗng không
Hôm qua bất chợt trời trồng
Sáng nay bất chợt giữa sân đứng cười
Bất chợt vạn pháp ngưng trôi
Rồi ai bất chợt đứng ngồi không yên
Nhân sinh bất chợt đảo điên
An vui bất chợt ưu phiền lo toan
Niềm tin bất chợt ngỡ ngàng
Phố phường bất chợt bàng hoàng lâm nguy
Thịnh cường bất chợt sụp suy
Tiệc vui bất chợt nâng ly một mình
Vô tri bất chợt hữu tình
Vô tâm bất chợt lung linh tấm lòng
Hiên ngang bất chợt chống phòng
Thanh nhàn bất chợt gánh gồng ưu tư
Buông tuồng bất chợt tĩnh tu
Thông minh bất chợt làm ngu nghĩ khờ
Lăng xăng bất chợt thẫn thờ
Kiêu căng bât chợt ngồi chờ phép thiêng
Và tôi bất chợt nhớ em
Ba mươi năm đã nên duyên bạn đời
Nguồn thơ bất chợt cạn lời
Tiếng chuông bất chợt gọi tôi quay về!

Tâm Không – Vĩnh Hữu

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
3/27/2020(View: 12039)
Nỗi niềm người Canh, Mậu! Khi biết mình mệnh Canh Cô, Mậu Quả , Thuận số ...bằng lòng cách sống quạnh hiu. Chẳng con cháu nào chung buổi cơm chiều , Vẫn thản nhiên vui, yêu đời thầm lặng!
3/27/2020(View: 23381)
Thơ Bùi Giáng - Hồng Vân diễn ngâm
3/25/2020(View: 26796)
Trong thời Phật, khi dịch bệnh xảy ra, có một gia chủ trình thưa Đức Phật vì sao ngày nay làng mạc xơ xác, hạn hán, dịch bệnh, nhiều người mạng chung,... Đức Phật đã trả lời: "Này Bà-la-môn, ngày nay, các loài người bị tham ái phi pháp làm cho say đắm, và bị ác tham chinh phục, bị các tà kiến chi phối. Vì bị tham ái phi pháp làm cho say đắm, vì bị ác tham chinh phục, vì bị tà kiến chi phối, trời không mưa xuống đều đặn. Vì vậy, bữa ăn khó tìm, mùa màng hư mất, trắng xóa với côn trùng, chỉ còn lại cọng dẹp. Do vậy, nhiều người mạng chung. Đây là nhân, này Bà-la-môn, đây là duyên, vì sao ngày nay loài người bị tiêu diệt, bị giảm thiểu trông rõ như thế, các làng trở thành không phải làng, các thị trấn trở thành không phải thị trấn, các thành phố trở thành không phải thành phố, các quốc độ trở thành không phải quốc độ."
3/25/2020(View: 13206)
Cuộc đời chẳng biết nói sao Tu hành nghiệp đến đời nào thoát đâu Dẫu cho cuộc sống bể dâu Chuyên tâm trì niệm qua cầu tử sanh Thời nay bệnh tật toàn cầu Xin cho thế giới thoát vòng nạn tai Vô thường là chuyện đổi thay Từ bi là chuyện đêm ngày quán chuyên.
3/23/2020(View: 12792)
Chuyện phế hưng mấy thuở Trăng tròn khuyết trên ngàn. Giữa sắc màu dâu bể, Theo điệp khúc thời gian.
3/20/2020(View: 12914)
Ồ hôm nay là ngày Hạnh Phúc Quốc Tế ! Nhớ năm xưa vui cùng bạn mặc áo màu cam , Thể hiện sáng tạo, phấn khởi, siêng làm , Rất cố gắng , nhiệt tình, đam mê, thu hút ...
3/19/2020(View: 15623)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất cho tuổi già cô đơn của cụ. Trong bài thơ cụ ghi lại những kỷ niệm gia đình, những nỗi nhớ về quãng đời mình đã trải qua và nhắn nhủ với người ở lại. Bài thơ khiến bao người cảm động. Bài thơ có tiều đề là “Cranky Old Man” (It was a poem written by Filiser. The poem “Cranky Old Man” is the only thing that has survived the old man after he left this world).
3/17/2020(View: 18061)
Nước kia có một ông vua Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình Ngoài đời có kẻ phê bình Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung Còn về chính trị chẳng thông, Vua nghe tức bực trong lòng lắm thay
3/17/2020(View: 14004)
Xem tin tức bao người đảo điên vì tích trữ! Ước mong người người đều học Đạo .... nhìn ra , Vô thường đến ...dù trốn chạy thật xa. Nào ai thoát... nên chi cần bình tĩnh !
3/17/2020(View: 9627)
Chuông vang huyền diệu giữa tầng không Nhắn khách đường xa chớ nãn lòng Đây chỉ Hóa Thành đừng lưu luyến Mau về Bảo Sở vẹn hoài mong