Truyện thơ: Vậy Sao!

29/03/202020:29(Xem: 10987)
Truyện thơ: Vậy Sao!
meditation _monk 1

VẬY SAO!

 

Thiền sư tinh tấn tu hành

Cho nên đạo hạnh nổi danh khắp vùng

Bà con ca tụng vô cùng

Ngài nêu gương sáng soi chung cho đời.

Có cô con gái đôi mươi

Trong gia đình nọ ở nơi gần ngài

Nhà buôn thực phẩm kiếm lời

Cô xinh, cô đẹp, mọi người mến thương.

Một ngày tin lạ bất thường

Gia đình khám phá cô đương mang bầu.

Vừa giận dữ, vừa buồn rầu

Mẹ cha cật vấn, cô đâu khai gì

"Ai gây ra cái bầu kia?"

Nín thinh cô chẳng nói chi với nhà,

Mãi sau mới thổ lộ ra:

"Người cha đứa trẻ chính là thiền sư!"

Gia đình phẫn nộ vô bờ

Kéo qua mắng nhiếc thầy tu nặng lời,

Thiền sư nghe chuyện xong xuôi

Thản nhiên nói với mọi người: "Vậy sao?"

Thời gian tuôn tựa sóng trào

Và ngày sinh nở đã mau tới rồi,

Sau khi đứa bé ra đời

Gia đình mang tới tận nơi tu hành

Trao thiền sư trẻ sơ sanh:

"Con thầy, thầy nhận! Chớ đành bỏ lơ!"

Thiền sư vào lúc bấy giờ

Bao nhiêu danh dự tiêu ma thảm sầu

Nhưng thản nhiên, chẳng buồn rầu

Dang tay nhận trẻ nào đâu ngại ngần.

Sư săn sóc trẻ tận tâm

Áo quần, sữa uống xa gần kiếm quanh

Thêm đồ dùng trẻ sơ sanh

Hết lòng lo lắng, tận tình cưu mang

Thời gian trôi tựa sóng vàng

Một năm trời đã lẹ làng đi qua

Cuốn theo bao nỗi xót xa

Gái kia chịu đựng khó mà được thêm

Từ lâu che dấu nỗi niềm

Khai điều gian dối, lụy phiền, xấu xa

Bây giờ mới tỉnh ngộ ra

Cô bèn thú thật cùng cha mẹ mình

Rằng cô gieo mối oan tình

Đặt điều cho kẻ tu hành trước đây,

Thật ra cha đứa bé này

Là chàng bán cá ở ngay chợ làng.

Lời như sét đánh bàng hoàng!

Mẹ cha cô gái vội vàng tìm sư

Xin sư mở rộng tâm từ

Tha cho gái trẻ tội xưa tày trời,

Vợ chồng hối hận lỡ lời

Vu oan giá họa vào nơi cửa thiền,

Xin đem đứa trẻ về liền,

Thiền sư ưng thuận, an nhiên mỉm cười

Khi trao trẻ đến tay người

Thiền sư chỉ khẽ thốt lời: "Vậy sao?"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa phỏng theo “Is That So?”

truyện văn xuôi trong 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2014(Xem: 18268)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Cảnh quang chùa đã đổi thay tuyệt vời Xung quanh hoa nở tứ thời Phật cảnh tôn dựng khắp nơi vườn chùa Giúp quên những chuyện hơn thua Khách trần ngoạn cảnh ganh đua cũng dừng Quan Âm thị hiện vui mừng Liên trì sen nở đài vàng thân quen Người người mến mộ ngợi khen Trụ Trì Tân Chủ một phen đổi dời
11/10/2014(Xem: 23032)
Vấn vương, vương vấn làm chi Hợp tan, tan hợp chẳng gì bận tâm Con về thăm mẹ lần này Trọng trách con gánh từ rày nghe con Lời xưa con gắng giữ tròn Gieo duyên tạo phước, lái thuyền từ bi.
10/10/2014(Xem: 16345)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 23274)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 15855)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 15740)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 16680)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 15581)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 21357)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 22406)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.