Bờ Cõi Thanh Tân (Thơ)

23/03/202020:41(Xem: 11276)
Bờ Cõi Thanh Tân (Thơ)

vang_trang_2
BỜ CÕI THANH TÂN

 

Chuyện phế hưng mấy thuở

Trăng tròn khuyết trên ngàn.

Giữa sắc màu dâu bể,

Theo điệp khúc thời gian.

 

Sầu nghiêng vầng nhật nguyệt

Bạc vai áo phong trần.

Tuồng đời thăm thẳm mắt,

Tình đời quang gánh xuân.

 

Lối xưa còn phong dấu

Sương lạnh bến rêu cồn.

Chim về non xa vắng,

Mây về nghiêng hoàng hôn.

 

Người qua bờ nhân ảnh

Đời mấy nẻo phong vân.

Giấc tàn cơn mộng ảo,

Giữa cát bụi mê lầm. !

 

Sầu tuôn, buồn lệ đá

Biển nát mộng chiều hoang.

Có nghe lời sóng vỗ,

Có nghe những điệu đàn ?

 

Mắt say màu chung đỉnh

Bả danh luỵ tháp ngà.

Cành sương mai mộng vỡ,

Một thoáng đời phôi pha.

 

Chim thức bờ hoa cỏ

Đời thức tiếng chuông ngân.

Muôn ngả về còn có...

Một bờ cõi thanh tân !

 

                                                 South Dakota, tháng 3.2020

                                                  MẶC PHƯƠNG TỬ
 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2013(Xem: 16612)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca
19/09/2013(Xem: 15403)
Họ Võ Nha Trang sẵn phước nhà Anh em xuất thế được vừa ba Thượng Tọa, Ni Sư, chung Phật sự Dìu dẫn hàm linh vui lục hòa. Nhớ ân Thầy Tổ đã tác thành Những ngày cơ cực mái chùa tranh Dốc dài xe nặng chiều mưa lạnh Bán nhang nuôi chúng nguyện tu hành