Truyện Thơ: Trả Thịt

17/03/202021:05(Xem: 16159)
Truyện Thơ: Trả Thịt

indian king 2
TRẢ THỊT

 

Nước kia có một ông vua

Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình

Ngoài đời có kẻ phê bình

Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung

Còn về chính trị chẳng thông,

Vua nghe tức bực trong lòng lắm thay

Vua bèn hạ lệnh ra ngay:

“Bắt cho kỳ được tên này về cung

Tên này phạm thượng vô cùng.”

Tuy nhiên mật thám truy lùng không ra

Biết ai mà bắt bây giờ

Nịnh thần có kẻ bất ngờ trình tâu,

Vua nghe ra lệnh tóm đầu

Một viên quan nọ có đâu tội tình

Rồi lên án chịu cực hình

Lóc trăm lạng thịt trên mình quan kia

Sau xương sống, thật thảm thê

Gọi là trừng phạt tội “khi quân” này.

Thế rồi sau một ít ngày

Có người minh chứng vua hay rõ ràng

Vị quan đó bị hàm oan

Dám đâu nói xấu cung vàng khi nao.

Nhà vua hối hận biết bao

Oan người vô tội lẽ nào để yên

Phải đền bù cho người hiền

Đền bù tổn thất lại liền một khi

Vua bèn ra lệnh lạ kỳ

Dùng ngàn lạng thịt tức thì đắp lên

Ngay xương sống, trả lại liền

Nghĩ bù đắp vậy là yên mọi bề.

Vị quan được trả thịt về

Vẫn còn đau đớn não nề khóc than

Cứ rên rỉ suốt canh tàn

Nhà vua nghe được chẳng cần xét suy

Đến nơi vặn hỏi quan kia:

“Ngươi còn khóc lóc làm chi nữa mà

Thịt ngươi ta chỉ lấy ra

Có trăm lạng thịt. Nay ta đền bồi

Một ngàn lạng thịt đủ rồi

Cớ sao ngươi vẫn còn ngồi than thân?”

Nạn nhân mệt mỏi vô ngần

Không còn sức lực, chịu thầm đớn đau,

Người chung quanh vội trình tâu:

“Nếu ai mà có chặt đầu đại vương

Rồi sau họ lại bồi thường

Một ngàn đầu khác cũng không ích gì

Làm sao dính lại đầu kia!”

Vua nghe nói vậy, lầm lì, lặng thinh.

*

Kẻ ngu trong đám chúng sinh

Tham vui hiện tại thoả tình không thôi

Sợ đâu hậu quả tương lai,

Họ gây khổ não cho người chung quanh

Góp gom tiền của về mình

Rồi đem làm phúc, quả lành cầu mong

Mong bao tội lỗi diệt xong,

Nghĩ suy như vậy là không đúng rồi.

Truyện nhà vua lóc thịt người

Khuyên đừng cẩu thả buông lơi việc gì

Bạo tàn, lỗ mãng ích chi

Kẻo khi lầm lỡ khó bề sửa sai!

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa Kinh Bách Dụ)

 

The King Was Said

To Have Given Rein To Cruelty

     Once upon a time a man pronouncing his king's crimes, said, "Very cruel is the king. He is incapable of governing."

     On hearing this, the king lost his temper without making sure who it was that had said it. He took his deceitful attendant's advice by holding an eminent minister under arrest. He ordered to have his backbone flayed and have his body cut to one hundred ounces of flesh for punishment.

     Soon afterwards, a man testified the minister's innocence to the king. To his regret, the king ordered one thousand ounces of flesh is given to the minister to make up for what was cut off from his body.

     Later, when the minister gave a groan with pain at night, the king asked, "What's wrong with you? I have given you back ten times more than I had taken from you. Are you not satisfied with it? Why are you still moaning?"

     A bystander replied, "Oh! My great king! If anyone cut your Majesty's head and gave back one thousand other heads, could you Majesty keep out of the way of death? How could getting ten times of the flesh the minister relieve himself the pain?"

     So is the stupid man who is greedy for the present pleasure but not afraid of the consequences for the hereafter. He makes people around him miserable and puts them into requisition trying to make a fortune. On the other hand, he hopes to redeem his sins and obtain blessedness.

     This stupid man is just like the king who first flayed and punished someone and then tried to give him back the flesh. It is impossible that the pain can be eased.

 

(Phần tiếng Anh trích dẫn trong “Sakyamuni’s One Hundred Fables” của Tetcheng Liao)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/01/2013(Xem: 11323)
Tôi hiện nay đang ngồi trước máy Nghe những lời tận đáy tâm hồn Những người đáng kính đáng tôn Hy sinh vì nước bảo tồn Quốc gia Khắp Năm châu gần xa tụ họp Trên diễn đàn đóng góp tâm tình Ý lòng thể hiện quang minh Những điều thiết thực đậm tình quê hương Mang tình thương cứu dân cứu nước Mang tinh thần đạo đức phục hưng
30/12/2012(Xem: 11631)
Thương mây thơ thẩn về đâu Thương trăng hiu quạnh giữa bầu hư không Thương lang thang gió giữa giòng Thương cành hoa héo giữa lòng hoa vinh
26/12/2012(Xem: 12275)
Hương thơ thơm ngát các lân bang Đuốc tuệ quang minh, ánh đạo vàng. Phật Pháp đưa đường về bến giác Thiền môn dẫn lối, đến vinh quang. Khuyến tu, Phật tử đồng khai ngộ; Tâm niệm tòan dân, nước vẻ vang
20/12/2012(Xem: 18945)
Chúc tất cả người người đã hội tụ Mừng khối lòng đại lượng đến hôm nay Hội cùng nhau trao đổi với trình bày Thảo luận những vấn đề: “Nguyền phụng sự” Phật: - “Giáo lý Hoà Bình”, đà ứng xử Ngọc: - “Tinh ba vũ trụ”, kết tinh thần Hoà ý chung, nền hoà ái đang cần Bình nhân loại, bình chúng sanh hiện tại
19/12/2012(Xem: 15249)
Đập đổ tan mọi thần tượng Cho cây đời trổ hoa ngát hương. Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng Ca hát Tự Do trên những con đường.
12/12/2012(Xem: 16921)
Bông huệ trắng bé nhỏ Ngồi bên tảng đá lèn Cúi mình, đang háo hức Chờ mặt trời mọc lên. Bông huệ trắng bé nhỏ Uống say ánh nắng vàng. Bông huệ trắng bé nhỏ Ngẩng đầu, rất dịu dàng. Bông huệ trắng bé nhỏ
09/11/2012(Xem: 15261)
Tám mươi đại thọ trong trần thế Thất thập quá thời cổ lai hy Huyền, liễu tam thừa, chơn tánh thể Tôn, thâm diệu pháp, lý vô nghì Đồng ấu xuất gia, ngời xứ Quảng Một đời phụng sự, nghiệp Như Lai Đạo Pháp, bao thời lâm pháp nạn Dân tộc, bao phen vướng ách tai Tám mươi năm, độc thọ, vẫn miệt mài Cả một đời, đơn hành, không mệt mỏi Nhớ ngày nào, xa mái chùa quê, lặn lội Vào Sài Thành, phố phường đô hội, tiếp tay Tánh trực cương, tâm trung nghĩa, giải bày Đạo như thể, quốc như gia, ý chỉ
06/11/2012(Xem: 15270)
Tình em như hạt bồ đề Khi cho là nhận khi về là đi Áo bay mặc gió sân si Tâm không rỗng lặng ngại gì đường xa
16/10/2012(Xem: 16140)
Thầy cho con chữ nhẫn Lặng lẽ mang về nhà Nhẹ tênh và buông thả Mang ơn thầy sâu xa.
16/10/2012(Xem: 16894)
Nửa đời đa đoan thế sự Sông hồ mấy bận trường chinh Tráng sĩ hề! Da ngựa Dọc ngang hề! Chí bình sinh