Con Người Thầm Lặng (thơ)

13/02/202018:50(Xem: 10352)
Con Người Thầm Lặng (thơ)

nguyengiacphantanhai
Con Người Thầm Lặng 
Kính tặng nhà văn Nguyên Giác



Sự khiêm cung của người luôn thầm lặng
Giữa cảnh đời bá nháo phố BoLsa
Mà ngày đêm Người vẫn trì chí viết ra
Lời kinh Phật sẻ chia dòng Hương Pháp


Nhiều năm qua Người chẳng gây thù oán
Mặc ai kia buôn hàng giả bán hận thù
Người luôn mang tâm niệm để tiếp thu
Nguồn giáo lý thật thậm thâm vi diệu


Cảm ơn Người một đời mang tâm chí
Luôn hướng về viết sách lẫn dịch kinh
Đẹp lòng người đẹp cả sự tự tin
Tôi muốn nói đến nhà văn Nguyên Giác(PTH).


     Dallas Texas,13-2-2020
                Tánh Thiện











Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/05/2012(Xem: 19606)
Xin xót thương những linh hồn ngạ quỷ Đừng sát sinh, đừng giỗ tiệc đua đòi Mình hưởng thụ, nhưng họ thêm đau khổ
28/04/2012(Xem: 15382)
Trần gian cung phụng Đản sanh Mỗi Tâm mỗi Bụt viên thành truyện xưa Quản chi tạt gió xan mưa...
26/04/2012(Xem: 16357)
Bài này khuyết danh và có niên đại khoảng năm 1950, HT Thích Như Điển đã đọc cho Hạnh Tuệ chép lại để lưu truyền.
26/04/2012(Xem: 14322)
Thôi em hãy cứ phiêu bồng, Để ta kiết giới tu đông một mình, Soi gương đối diện bóng hình, Đập gương chợt thấy mông mênh đất trời
26/04/2012(Xem: 14703)
Bao la biển rộng sông dài. Tháng Tư ấm đậm tình người Việt Nam Lũy tre hiện mái chùa làng...
26/04/2012(Xem: 10478)
Tu không đòi hỏi cấp bằng Tu không đòi hỏi lăng xăng suốt ngày Tu không đòi hỏi trường chay Tu không cần phải suốt ngày kệ kinh Tu là phải biết soi mình Xét suy tội lỗi nhẹ khinh não phiền
22/04/2012(Xem: 9745)
Xuân tha phương nhớ quê nhà da diết Nhớ ngôi chùa từng sinh hoạt ngày xưa Chùa Pháp Bão chuyên tu học sớm trưa Đã gắn bó mười năm dài tu tập
18/04/2012(Xem: 15983)
Dòng sông êm ả, bóng trăng thơ Nhành liễu rũ ngang mơ gió đùa Chèo xa thấp thoáng ai khua nước
17/04/2012(Xem: 14034)
Lumbini…! Sáng nao bình minh xanh lấp lánh Rừng cây reo, chim muôn cành xào xạc Khấp khởi nắng vàng, rộn rã nghìn hoa
13/04/2012(Xem: 17122)
Thi ca là sự trở mình của cảm xúc, công án bằng thi ca là sự đánh động, chạm thẳng vào tâm thức, tạo thành một thứ năng lượng cho giác ngộ vụt khởi.