Con Người Thầm Lặng (thơ)

13/02/202018:50(Xem: 12477)
Con Người Thầm Lặng (thơ)

nguyengiacphantanhai
Con Người Thầm Lặng 
Kính tặng nhà văn Nguyên Giác



Sự khiêm cung của người luôn thầm lặng
Giữa cảnh đời bá nháo phố BoLsa
Mà ngày đêm Người vẫn trì chí viết ra
Lời kinh Phật sẻ chia dòng Hương Pháp


Nhiều năm qua Người chẳng gây thù oán
Mặc ai kia buôn hàng giả bán hận thù
Người luôn mang tâm niệm để tiếp thu
Nguồn giáo lý thật thậm thâm vi diệu


Cảm ơn Người một đời mang tâm chí
Luôn hướng về viết sách lẫn dịch kinh
Đẹp lòng người đẹp cả sự tự tin
Tôi muốn nói đến nhà văn Nguyên Giác(PTH).


     Dallas Texas,13-2-2020
                Tánh Thiện











Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/03/2013(Xem: 12320)
Ðây chùa chính đặt chân trước Ðộng Nỗi bàng hoàng rúng động tâm linh Cảnh Thiên lưu tạc vạn hình Ðể cho nhân thế lưu tình vững tin
28/03/2013(Xem: 14288)
Ðây bến Ðục hồng trần cõi tục Khách thập phương đông đúc nghỉ chân Dừng nơi bến Ðục hội quần Nam mô tiếng tụng tẩy trần thanh tâm
28/03/2013(Xem: 14540)
Chớ vương vào có, mơ có có ! Học đạo không không, phải thật không Có có mà chi đeo với có ! Đã không, thì chớ cột vào không.
28/03/2013(Xem: 12912)
Mười phương một cõi đi về Lòng con mang nặng tình quê hương nhiều Tưởng chừng phách lạc hồn xiêu Từ trong đau khổ những điều thấy ra.
28/03/2013(Xem: 14800)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm
28/03/2013(Xem: 15773)
Ta về thọ hưởng cơm chùa A ha... ngon quá, bụng vừa hoan ca Bồi hồi vị đắng khổ qua Bát canh tưới đẫm gẫm ra ngọt bùi
28/03/2013(Xem: 13632)
Ngân lên sớm đón triêu dương Nhắc nhau ngày mới yêu thương sớt cùng Đời gian nan khổ chập chùng Nhẹ vơi khi trái tim gần bên nhau,
28/03/2013(Xem: 14594)
Dài trôi một giấc mộng này Đường xa mỏi gót Đêm ngày chiêm bao Mộng trong mộng mãi xôn xao
28/03/2013(Xem: 16906)
Sau lưng đường nhựa nhòa rồi Tạm quên tất bật dòng đời gian nan Nhấp nhô đường đất về làng
28/03/2013(Xem: 15916)
Nỗi buồn nỗi khổ đời xưa Nỗi sung sướng đến móc mưa bất ngờ Đời xưa đất đá đều đờ đẫn điên Đời này đất đá cằn khô