Corona, Em Hãy Biến Đi! (Thơ)

03/02/202022:35(Xem: 12183)
Corona, Em Hãy Biến Đi! (Thơ)

Virus-Corona
CORONA, EM HÃY BIẾN ĐI!

Corona!
Em từ đâu tới?
Đi từ đâu mà tới tận đây?

Ở đây và ở nơi này
Bắc Nam tả hữu, Đông Tây xa gần...
Tới chi khi chẳng ai cần
Chẳng ai muốn tiếp, lại gần, giao lưu?
Tới tìm hù dọa người tu
Hay tìm khủng bố, vũ phu bạo hành?
Tới chi làm rối cuộc trần
Đời đang thừa khổ bồi phần khổ thêm?

Corona!
Biến đi em!
Cháy rừng, lũ lụt đau rêm địa cầu
Sóng thần, động đất đủ rầu
SIDA, Cúm Kiết đau đầu chưa nguôi...
Nhân tai nhân họa giết người
Ấm no trồi trụt
An vui trật trầy...

Corona!
Chớ tưởng hay!
Đang xuân năm mới mà bày đau thương
Gieo sầu thắc thỏm mười phương
Vào chợ, ra phố, xuống đường... khẩu trang!
Oán gì gieo rắc tóc tang
Nghiệp gì mà báo kinh hoàng, kinh tâm?
Vui nhàn nay đã mất tăm
Từ đâu em tới
Cái rầm
Ghét ghê!

Corona! Corona!
Biến đi cho khuất mắt ta, mắt người
Biến đi ra khỏi cuộc đời
Biến đi!
Trả lại dòng trôi an bình...

Đêm ngày trì chú tụng kinh
Ta ngồi cầu nguyện
Tâm tình mắt cay
Corona!
Hãy biến đi!
Kẻo ta
Chẳng biết nói chi
Cạn lời!

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2010(Xem: 15684)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 18116)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 18458)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 15864)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 16692)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 12834)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 20011)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 23975)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
25/09/2010(Xem: 15155)
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá Thu đến nơi nơi động tiếng huyền
20/09/2010(Xem: 16001)
Tôi về Phước Tích đêm nay Hôn trăng gỗ quí nghe đầy tiếng chim