Tản văn: Pháp Đăng

07/12/201922:25(Xem: 14032)
Tản văn: Pháp Đăng
vhưu 2
Tản văn: PHÁP ĐĂNG
Cuối năm, lên núi thăm Chùa Sắc Tứ Kim Sơn, hầu chuyện với Thầy trụ trì Thích Nguyên Minh, tôi được Thầy ban tặng một cuốn lịch để về treo đón năm mới Canh Tý 2020.
Mang lịch lên đài Quán Thế Âm lộ thiên, tôi ngồi lặng lẽ giữa khung cảnh im ắng tĩnh mịch mà lật giở từng tờ lịch để ngắm nghía nét họa chim hoa ong bướm, xem đọc và nghiền ngẫm từng câu chữ được thể hiện bằng thư pháp của Thiền sư Thích Nhất Hạnh...
Mang lịch về nhà, tôi kính cẩn treo lên trên vách bên trái gian thờ, thắp nén hương trầm, rồi dành mười phút ngồi tĩnh lặng bên dưới tôn tượng Bổn Sư niêm hoa vi tiếu...
Cuốn lịch 12 tờ giấy roki, được gấp lại với hai bìa dầy và cứng, đã được mở ra.
Hình dáng một cây đèn dầu hiển hiện trên vách.
Cây đèn dầu bình dân bình dị thân quen. Không phải là một cây đèn măng-xông (manchon), cũng không là đèn bão, đèn sạc pin, đèn sạc điện đắt tiền thời văn minh hiện đại, mà thật khiêm tốn mộc mạc khi chỉ là một cây đèn dầu. Thật ấn tượng, thích thú!
Tôi biết, tôi hiểu đó là ngọn đèn dầu đến từ thiền môn. Nhưng tôi không thích gọi là "Thiền Đăng", vì sẽ có sự uyển chuyển biến hóa của ngôn ngữ tiếng Việt qua nghệ thuật "nói lái" mà trở thành "Thằng Điên", hi ha hi hô... Vả lại, gọi là "Thiền Đăng" nghe có vẻ cao siêu quá, huyền bí huyền ảo quá, lại thấy xa xăm đâu đó trên mây trên trời mờ mờ mịt mịt, trong khi trước mắt ta đang là một ngọn đèn dầu gần gũi vô cùng. Nên tôi thích gọi đó là "Pháp Đăng", ngọn đèn được thắp sáng bằng pháp đạo soi rọi nẻo trần...
Pháp Phật nhiệm mầu. Nhiệm mầu ngay từ những câu chữ nét chân phương, những thanh âm nhẹ nhàng, những thông điệp chân chất, đọc sao thấy vậy, nghe đâu hiểu đó...
"Con đã về từng bước chân thanh thản"
"Hạnh phúc của ba má là gia tài quý nhất mà ba má để lại cho chúng con"
"Quẳng gánh lo đi"
"Buông bỏ được thì có hạnh phúc tức thì"
"Nghe bằng âm từ bi"
"Có bùn mới có sen"...
Xin cảm ơn Bùn, cảm ơn hôi tanh, cảm ơn chướng duyên, cảm ơn đau khổ... Thơ rằng:
Có Đời mới có Đạo soi
Không Đời thì Đạo trưng chơi khỏi dùng
Có Sen nhờ có vũng Bùn
Không Bùn sao có sắc hương Sen đài?
Có Bùn mới thấy xấu sai
Bùn tanh Bùn sệch thiệt thòi tên kêu
Sen tên thánh thiện mỹ miều
Thơm xinh được biết bao nhiêu nhờ Bùn
Đời lao đao với vô thường
Giữa Bùn mà sống xin đừng bi quan
Đời là bể khổ mênh mang
Làm hoa Sen trắng hồng vàng thanh cao
Cảm ơn Bùn đã tanh tao
Cho Sen xinh đẹp, ngạt ngào hương đưa
Cho Sen thơm ngát cõi Chùa...
Cư sĩ Vĩnh Hữu

vhưu 3

vhưu 1

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/11/2016(Xem: 11883)
Sống biết ơn là bước đầu học Phật Ơn đất trời ơn dưỡng dục mẹ cha Công ơn Thầy và tất cả đàn na Cùng đại chúng sẻ chia nhau giúp đở .
17/11/2016(Xem: 13505)
Tạ ơn Tam Bảo Tu tập pháp lành Mở rộng lòng ra Dứt trừ cái ác .
16/11/2016(Xem: 13734)
Lúc sanh sự thì sự sanh liền đến Thế rồi nhân rồi ngã cứ bám theo Lôi kéo mình vào tranh cãi ì xèo Mất tất cả an bình trong tâm thảm .
16/11/2016(Xem: 22464)
Mục đích của giải thưởng là khuyến khích việc sáng tác cá nhân, xuất phát từ nguồn cảm xúc đối với các hiện tượng thiên nhiên và đời sống xã hội, được miêu tả, bằng nhận thức, lý giải và thái độ sống động qua những lời dạy của Đức Phật. Bài tham dự có thể trình bày dưới nhiều hình thức như tác phẩm nghệ thuật, truyện ký, truyện ngắn, tạp bút, thơ… Người viết hoàn toàn tự do chọn đề tài, miễn có liên quan đến tư tưởng Đạo Phật và nội dung có thể chuyển tải được giáo lý thâm sâu, vi diệu mà rất gần gũi, giản dị của đức Phật trong đời sống hàng ngày.
15/11/2016(Xem: 12093)
Ta đau khổ bởi vì “ta” lớn “ngã” - Muốn mọi điều theo như ý của “ta” - Nhưng cuộc đời đâu có mãi thuận hòa0 Trong chín người đã có ra mười ý
13/11/2016(Xem: 14079)
Chùa xưa mái ngói cũ Giữa hai hàng thông reo Bao bước người lui tới Khói hương trầm cuốn theo .
12/11/2016(Xem: 10028)
Ngồi đây thắp sáng niềm tin Soi đường dẫn lối tâm linh đời mình Thiền môn là bước hành trình Phá màn u tối ngục hình trong ta .
10/11/2016(Xem: 10416)
Thiện hữu cơ duyên chốn bụi trần, Sương pha hội ngộ cửa phù vân. Khêu đèn Bát Nhã soi tâm đức, Thả chiếc thuyền từ sáng trí nhân. Ý diệu xua tan đường mỏi gối, Ân thâm gắn chặt quán dừng chân. Bình an tuệ nguyện ơn Tam bảo, Tĩnh thức chuông vang giữa sắc xuân.
10/11/2016(Xem: 9506)
Từ thuở lìa xa mái cổng chùa An nhiên vào chợ giữa nắng mưa Hai mươi năm trọn trong giây phút Gió bụi thời gian chẳng thiếu thừa .
08/11/2016(Xem: 14098)
Ôi quê hương ! sao mà thân thương quá ! Giống Lạc Hồng, Đại Việt thuở vang danh - Giặc Nguyên Mông dù mạnh vẫn tan tành - Do đoàn kết được khí hùng dân tộc - Nhưng vì đâu vẫn bão lụt tàn khốc ?