Diệu Nghĩa Bồ Tát (thơ)

07/12/201921:14(Xem: 14166)
Diệu Nghĩa Bồ Tát (thơ)
Duc The Ton 4


Diệu Nghĩa Bồ Tát 


Kính bạch Thầy, nhân ôn lại phẩm 39 của Kinh Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật

con tự thấy mình còn chấp ngã quá nên làm bài thơ này để nhớ rõ nghĩa về Bồ Tát và hầu nghìn  ức vị Phật.

Kính dâng Thầy và đại chúng. HH



Đã nhiều đêm ...trăn trở rồi tự hứa, 

Bỉ thử,  được thua dừng tham dự đi thôi. 

Vẫn mê man theo cuồng vọng ...học đòi! 

Chưa lùi được phía sau .... vì  Tự Ngã .



Hỗ thẹn làm sao ... mang tên  hành giả !

Dù khởi tín tâm chưa thấy đúng  Tánh Không,

Làm sao vớt  trăng giữa một dòng sông...

Sự thật cuộc đời... khó sao tỉnh giác 



Chợt học được nghĩa thâm sâu : Bồ Tát ! 

Tất cả là thiện niệm, ý tưởng đại bi, 

Huấn luyện tâm mình bình đẳng  mọi thì ...

Y Pháp thực hành ... ấy về quê cũ ! 



Cứ quán chiếu đừng bao giờ biết đủ 

Đến khi nào ....vừa bén được mùi Thiền, 

An lạc quét đi ...trăm não,  ngàn phiền 

Thôi hỗ thẹn ...vì Trần ai không đắm nhiễm ! 



 Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/05/2017(Xem: 13557)
Ai có nghe từ muôn trùng gió cát tiếng chân người nghìn năm trước pháp du ai có thấy trong mịt mù hoang mạc giữa bụi mờ sừng sững một lòng tu
25/05/2017(Xem: 17128)
Hằng ngày ngồi nhìn, nghe, ngửi, nếm, sờ, gẫm về dòng chảy nhận sinh trôi qua trước mặt, ngày nào cũng như ngày nấy, bỗng dưng ngộ ra một điều: mình được phước báu khổng lồ hơn cả tỷ người trên cõi ta bà khổ lụy này. Phước báu đó, nếu không chịu ngồi tĩnh tâm mà nhìn lại thì sẽ không thấy, không cảm nhận được, vậy cho nên mới nổi hứng làm liền một chùm tứ cú lục bát về "nó": Tự Do!
24/05/2017(Xem: 13266)
Ta đã bỏ vở tuồng trên sân khấu Cảnh hí trường thương ghét kiếp nhân sinh Từ khi ta theo Phật trọn đời mình Nhìn sân khấu cuộc đời như giấc mộng .
23/05/2017(Xem: 12699)
Không muốn tội đừng nên tạo tội Đã tội rồi sao tránh được đâu Dù cho chạy khắp năm châu Nghiệp theo ta mãi cho dầu chết đi .
19/05/2017(Xem: 11650)
Tào Khê dòng nước BIẾT Hướng về cõi phương Đông Cuốn trôi dòng sanh tử Sạch hết chốn bụi trần .
18/05/2017(Xem: 11325)
Dòng Tào Khê muôn đời luôn chảy mãi Chảy không ngừng mát nhẹ cả thân tâm Sạch vô minh tham chấp nghiệp cấu trần Coi vọng tưởng như đêm dài nằm mộng
16/05/2017(Xem: 13802)
Một mảnh trăng non chợt vỡ rồi Đây tình kia nước lạc mù khơi Sương sa phủ kín màn đêm tịch Hiu hắt song thưa bặt như tờ
15/05/2017(Xem: 13770)
Em ơi, ruột xót lòng nao Đêm dài trăn trở, ngày xao xuyến buồn Nhớ xưa xa cách cội nguồn Chị Nam em Bắc dặm đường rẻ đôi (1946) Xa Cha Mẹ, nhập cuộc đời Lao lung nặng gánh, chơi vơi thế tình Ba mươi năm lửa chiến binh Đốt tan ngày tháng bình minh tuyệt vời Kể từ Bến Hải chia đôi Hướng mây phương Bắc nghẹn lời nhớ thương Mẹ Cha gầy guộc vườn sương Nỗi đau anh Lộc, nỗi buồn em Trân (1954) Mạch đau đẩy tới mộ phần Ôm Cha khóc Mẹ hai lần thọ tang… (1962, 1974)
15/05/2017(Xem: 11392)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình. Nếu con có được ngọc xanh Để mà dâng Mẹ đáp tình bấy lâu Về từng chân lý nhiệm mầu
12/05/2017(Xem: 13872)
Thuở xưa có một nhà buôn Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi Nổi trôi buôn bán khắp nơi Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh. Hơn mười năm thoáng trôi nhanh Nhà buôn giàu có, trở thành phú ông