Sống Đơn Giản

05/12/201904:29(Xem: 10031)
Sống Đơn Giản
minh_hoa_quang_duc (6)

Sống đơn giản
Tường Vân

Giản dị đơn sơ giữa cuộc đời
Nói làm ăn mặc ở tùy thời
Ít ham biết đủ có chừng mực
Thân khỏe tâm an sống thảnh thơi
 
Khi nói nhớ dùng lời dễ nghe
Dùng từ đừng có quá màu mè
Chỉ cần chân thật khỏi hoa mỹ
Dù có biện tài cũng chớ khoe
 
Hành động mọi điều nên biết rằng
Phô trương phức tạp khó thăng bằng
Rườm rà rắc rối chi cho mệt
Đơn giản bình thường ít khó khăn
 
Ăn uống vừa vừa đừng quá no
Miễn sao đủ chất có chi lo
Cải rau củ quả đời thanh thản
Thọ mạng lâu dài già chậm cho
 
Y phục thích nghi là được rồi
Gọn gàng sạch sẽ chớ lôi thôi
Đàng hoàng kín đáo luôn thanh thản
Đừng quá cầu kỳ hơi khó coi
 
Chỗ ở đâu cần biệt thự to
Nhà cao cửa rộng đâu nhằm nhò
Tâm hồn rộng lớn mới quan trọng
Đau khổ trầm luân không hẹ hò.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/05/2012(Xem: 14211)
Kỷ Niệm Khóa Tu Mùa Xuân Năm 2012 Tại Chùa Hải Đức Florida - Thơ: Châu Ngọc - Lê Hoa Nhụy
03/05/2012(Xem: 16299)
Ta lặng ngó nàng thơ vồn vã bước Lên đồi mây gối mộng ước sơn hà Ngày hun hút hiu buồn đành khép lại
03/05/2012(Xem: 17796)
Nghĩ về thân thể thì đừng mong không bệnh khổ, không bệnh khổ thì dục vọng dễ sanh.
03/05/2012(Xem: 16546)
Ta đi tìm bạn phương nào Nhòa đôi tròng mắt, lao đao thân gầy Xuôi về Đông lại lên Tây...
03/05/2012(Xem: 17969)
Cứu xét Tâm Tánh thì đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.
03/05/2012(Xem: 14738)
Những dấu buồn cất giữ đã bao năm Nay nói hộ nhau nghe bằng biểu tượng Đáy mắt mẹ, khoảng đắng cay còn đọng
02/05/2012(Xem: 20121)
Xin xót thương những linh hồn ngạ quỷ Đừng sát sinh, đừng giỗ tiệc đua đòi Mình hưởng thụ, nhưng họ thêm đau khổ
28/04/2012(Xem: 15709)
Trần gian cung phụng Đản sanh Mỗi Tâm mỗi Bụt viên thành truyện xưa Quản chi tạt gió xan mưa...
26/04/2012(Xem: 16700)
Bài này khuyết danh và có niên đại khoảng năm 1950, HT Thích Như Điển đã đọc cho Hạnh Tuệ chép lại để lưu truyền.
26/04/2012(Xem: 14660)
Thôi em hãy cứ phiêu bồng, Để ta kiết giới tu đông một mình, Soi gương đối diện bóng hình, Đập gương chợt thấy mông mênh đất trời