Truyện thơ: Sóng Lớn

13/11/201916:07(Xem: 10950)
Truyện thơ: Sóng Lớn

big-wave-song-lon
SÓNG LỚN

 

Anh chàng Đại Lãng thuở xưa

Có tài đô vật rất ư tuyệt vời

Lại thêm sức mạnh hơn người,

Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà

Lúc thi đấu phô tài ra

Quả là vô địch, vượt xa cả thầy,

Nhưng mà kỳ lạ lắm thay

Ra ngoài công chúng chàng hay thẹn thùng

Rụt rè, nhút nhát vô cùng

Nên khi thi đấu lại thường hay thua

Mặc dù tài nghệ có thừa

Chàng vì lẽ đó suy tư muộn phiền

Muốn tìm về chốn cửa thiền

Mong thiền sư giúp mạnh thêm tinh thần.

Duyên đâu may mắn vô ngần

Có thiền sư nọ dừng chân chốn này

Trong thiền đường nhỏ gần đây,

Chàng đô vật vội tìm ngay thăm thầy

Thành tâm cung kính trình bày

Ưu tư trở ngại lâu nay đủ điều.

*

Thiền sư nghe chuyện, đăm chiêu

Chợt ngài nghĩ tới sóng triều biển khơi:

"Tên con Đại Lãng đấy thôi

Nghĩa là Sóng Lớn cao vời đại dương,

Tối nay ở lại thiền đường

Trong chùa thanh tịnh, dâng hương, nguyện cầu

Rồi ngồi thiền định thật lâu

Tập trung tư tưởng trước sau kiên trì

Nghĩ mình là ngọn sóng kia

Phăng phăng cuốn tất cả đi dễ dàng,

Chẳng là đô vật bình thường

Tính tình nhút nhát, thẹn thùng như xưa

Cứ như vậy mà trầm tư

Thời con sẽ chẳng bao giờ còn thua,

Trở thành đô vật thượng thừa

Trên toàn đất nước khắp mùa đua tranh."

Thiền sư vào nghỉ sau mành

Anh chàng đô vật đêm thanh ngồi thiền.

*

Một mình suy tưởng triền miên

Cho mình là sóng nơi miền biển xa,

Nào đâu dễ mường tượng ra

Nghĩ suy tản mạn thật là khó khăn.

Rồi chàng cố gắng dần dần

Tập trung tư tưởng xoay vần một nơi

Tạo ra cảm giác tuyệt vời

Mình là ngọn sóng trùng khơi bạc đầu

Êm đềm từng lớp trước sau

Mênh mông mặt nước đuổi nhau xô bờ

Liên miên tiếp nối hàng giờ

Lướt theo cánh gió nhẹ đưa chập chùng.

Đêm khuya khoắt, cảnh mịt mùng

Từ từ gió chuyển bão bùng khắp nơi

Gió miên man, sóng tơi bời

Trùng dương xao động, biển khơi thét gào

Đêm dần qua, sóng càng cao

Cuốn theo muôn vật trôi vào biển xa,

Trên bàn thờ để giữa nhà

Sóng lôi theo cả bình hoa trưng bày

Cùng bao tượng Phật nơi đây

Dập dình sóng bạc cuốn ngay theo dòng,

Khi trời chưa rạng vừng đông

Sóng dâng chìm ngập mênh mông phủ đầu

Thiền đường nhìn chẳng thấy đâu

Thênh thang tứ phía một mầu đại dương.

*

Sáng ra rực rỡ muôn phương

Thiền sư bước tới thiền đường chợt vui,

Chàng đô vật hãy còn ngồi

Môi chàng thoáng nở nụ cười thần tiên

Trầm tư, mặc tưởng, tọa thiền

Cõi lòng thanh thoát, não phiền tiêu tan.

Vỗ vai, ngài nói cùng chàng:

"Bây giờ con đã hết mang muộn sầu

Còn gì trở ngại nữa đâu

Con là sóng lớn bạc đầu dâng cao

Cuốn phăng mọi vật dễ sao

Sóng trôi cuồn cuộn ai nào cản chân!"

*

Chàng đô vật vững trong tâm

Ngay ngày hôm đó dự phần đua tranh

Thắng kỳ thi đấu quang vinh,

Kể từ trận đó nổi danh như cồn

Giữ ngôi vô địch luôn luôn

Trên toàn nước Nhật ai hơn nổi chàng.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(thi hóa, phỏng theo Great Waves
truyện văn xuôi trong 101 ZEN STORIES
của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

____________________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/12/2021(Xem: 17224)
Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương - 86 tuổi, tác giả tập "Còn gặp nhau" - qua đời lúc 4h sáng 24/12 tại nhà riêng. Ông Trần Bá Thùy - chồng nhà thơ - cho biết bà qua đời vì nhiều bệnh nền như suy thận, viêm gan siêu viên B, xuất huyết dạ dày. Cách đây vài tháng, bà nhập viện điều trị nhưng sức khỏe yếu, gia đình đưa về nhà chăm sóc hồi tháng 10. Do không ăn uống được, truyền đạm không vào nên thể trạng bà ngày càng suy giảm. Những ngày cuối đời Tôn Nữ Hỷ Khương thương nhớ người con đã qua đời cách đây hai năm. Trên giường bệnh, bà thường nhắc về con. Hay tin Hỷ Khương lâm bệnh nặng, nhiều tuần qua, các đồng nghiệp, bạn bè ghé nhà, khiến bà xúc động. Gia đình mong muốn lưu giữ dấu ấn thơ ca của Hỷ Khương, để con cháu sau này nhớ đến. Ông Bá Thùy cho biết năm nay có in một cuốn lịch, bìa là ảnh của Hỷ Khương, nội dung gồm những câu thơ được yêu thích của bà như: "Còn gặp nhau thì hãy cứ vui/Chuyện đời như nước chảy hoa trôi/Lợi danh như bóng chim chìm nổi/Chỉ có tình thương để lại đời...
25/12/2021(Xem: 14969)
Còn tuần nữa thôi, năm 2022 sẽ đến . Biết thời gian trôi mãi chẳng chịu dừng Biết giới hạn đời người ...nhưng lại thấy mừng Có lẽ nhờ học Đạo tinh thần luôn tươi trẻ! Vẫn tràn đầy năng lực, niềm vui chia sẻ Đón nhận thử thách ...như cơ hội tiến tu Vui trong nhiệm vụ ...nghĩ chi đến Xuân, Thu Học được thêm bí quyết sống có hạnh phúc !
23/12/2021(Xem: 14828)
Đêm qua mơ… viếng thăm Huyền Không Sơn Thượng. Rừng thông Vạn Tùng Sơn hùng vĩ bao quanh Thư pháp đình, Thuỷ Nguyệt Đàm đẹp như tranh Kiến trúc Việt Cổ mộc mạc mang dáng dấp xứ Huế !
23/12/2021(Xem: 9725)
Rõ ràng trước mắt mà không hay Tìm kiếm loanh quanh nhọc tháng ngày Ở giữa chân mày nhìn ngó thẳng Bên trong tự tánh hiển bày ngay Thong dong đừng cố tìm lao nhọc Tự tại chớ lười sợ trật sai Cứ thế thời thời luôn thức tỉnh An bình tĩnh tại ở nơi đây
22/12/2021(Xem: 15403)
Phật khi còn tại thế gian Thường ngày đi khắp xóm làng nơi nơi Với hàng đệ tử của ngài Để cùng khất thực với người thiện tâm Giúp cho người gieo hạt mầm Vào trong ruộng phước vô ngần tốt tươi.
22/12/2021(Xem: 20104)
Kinh thành Xá Vệ sáng nay Phố phường nhộn nhịp đông đầy người đi Ngược xuôi tấp nập ngựa xe Toàn người quý phái muốn khoe sang giàu, Áo quần sặc sỡ đủ màu Cửa hàng khách khứa đua nhau ra vào
22/12/2021(Xem: 7853)
Mỗi dịp Giáng Sinh về nhớ bài kinh Thiên Sứ Bài thứ một ba không (130) trong Trung Bộ Kinh Phật chỉ dạy rồi suy ngẫm ... giật mình Ai trên đời ... chẳng được 5 Thiên Sứ từng báo động
22/12/2021(Xem: 8605)
Một lần hội ngộ ... bậc thiện hiền đáng kính, Ánh mắt từ bi... đúng của bậc chân tu Ngượng mình phàm phu.... mắt điên đảo tối mù Tự than trách ...khó thoát đời kiếp lữ !
22/12/2021(Xem: 16443)
Trong các khóa tu dù ngắn hay dài hạn, chúng ta cần nên giữ sự yên lặng. Chúng ta cần phải thực tập cho kỳ được sự im lặng. Bởi "Im lặng" là một phương pháp tạo cho ta có thêm nguồn nội lực phong phú hùng tráng. Đó là một sức mạnh trọng đại của tâm linh. Im lặng không có nghĩa là chúng ta không được quyền nói. Ta được phép nói, nhưng chỉ nói trong giới hạn khi cần thiết. Và chỉ nói trong phạm vi ái ngữ, yêu thương và hòa kính. Không nên nói những lời có ác ý công kích chỉ trích phê bình, gây bất hòa tổn hại cho nhau. Nói trong sự ôn hòa nhỏ nhẹ từ ái.
22/12/2021(Xem: 13392)
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống. Những cảm tác ấy, dệt thành đủ màu sắc hương vị. Nó xuất phát từ những tâm hồn cao thượng tự chứng, hay những tâm hồn bình thường mang nặng mặc cảm tự tôn, tự ty, hoặc bất mãn theo từng nếp nghĩ. Tất cả, đều tùy theo quan điểm của mỗi thi nhân. Song cho dù diễn tả dưới bất cứ dạng thức nào chăng nữa, tựu trung, cũng nhằm nói lên chiều hướng xây dựng xã hội, làm đẹp con người và cuộc đời. Mọi sắc thái hiện tượng của vũ trụ như: mây, nước, trăng, sao, núi non, chim kêu, suối chảy v.v…đều là những gợi cảnh nồng nàn mà thi nhân đã gởi lòng hòa điệu.