Truyện thơ: Bạn Rất Thân

06/10/201922:54(Xem: 14103)
Truyện thơ: Bạn Rất Thân
elephant and dog_1

BẠN RẤT THÂN

 

Trước khi câu chuyện xảy ra

Ở bên châu Á người ta nói rằng

Voi và chó chẳng kết thân

Chẳng bao giờ có thể gần gũi nhau,

Voi không ưa chó từ lâu

Chó thời hãi sợ voi, đâu muốn gần

Voi to xác, voi lớn thân

Chó thường hoảng hốt sủa ầm ĩ lên

Mỗi khi voi đến kề bên

Khiến voi bực bội nổi điên nổi khùng

Voi liền rượt chó tưng bừng

Không còn kiên nhẫn mà dừng bước chân.

Chó nằm yên, chó lặng thầm

Thời voi kia vẫn nổi sân như thường

Tấn công chó chẳng chịu nhường

Cả hai do đó mãi vương hận thù.

*

Bây giờ kể chuyện cung vua

Có chàng voi quý đã từ lâu nay

Được nuôi ăn đầy đủ thay

Được người kỹ lưỡng hàng ngày chăm nom.

Chó hoang kia lại gầy còm

Trơ xương, ốm đói, héo hon thân người

Quẩn quanh ở cạnh chuồng voi

Lang thang kiếp sống, nổi trôi cuộc đời

Một ngày chó chợt đánh hơi

Thấy mùi thực phẩm tuyệt vời thoảng ra

Lần theo chó thấy voi ta

Trong chuồng ăn uống thật là ngon sao

Chó bèn lén lút lẻn vào

Ăn đồ rơi vãi. Voi nào có hay

Miệng voi ăn rớt quanh đây

Chó theo đuôi hưởng hàng ngày no nê

Ở lì luôn chẳng muốn đi

Chuồng voi quanh quẩn còn gì sướng hơn.

Chú voi mạnh mẽ, to con

Bữa ăn thưởng thức thơm ngon thoả tình

Đâu thèm để mắt cạnh mình

Chó hoang loắt choắt chạy quanh kiếm mồi.

Ăn thừa như thế mãi rồi

Chó hoang đói khát một thời trơ xương

Giờ đây mập mạp dễ thương

Tấm thân mạnh mẽ, bộ lông mượt mà

Chàng voi tốt tính nhà ta

Bắt đầu để mắt nhìn qua chó rồi.

*

Kiếm ăn luẩn quẩn bên voi

Lâu ngày quen thuộc chó thời dạn ra

Chạy quanh voi, chẳng lánh xa

Và không còn sủa như là thói quen.

Thấy rằng chó chẳng làm phiền

Lại luôn thân thiện kề bên hàng ngày

Dần dần voi cũng đổi thay

Kết thân với chó từ nay thắm tình

Khi ăn đâu chịu một mình

Nếu không có bạn ở quanh vui đùa.

Khi nô rỡn chó rất ưa

Nắm vòi voi nặng đong đưa mọi chiều

Quay tròn, uốn éo đủ điều

Dần dần từ đó thương yêu ngập tràn

Thành bạn quý, thành bạn vàng

Nào đâu còn muốn đôi đường cách chia.

*

Một hôm có khách vùng kia

Từ phương xa bỗng ghé về đây chơi

Nghe đồn voi quý, tới coi

Thấy con chó lạ trong nơi chuồng này

Chó giờ tốt mã, đẹp thay

Lăng xăng chạy nhảy, loay hoay nghịch đùa

Khách nhìn thấy, khách thích ưa

Biếu tiền lính gác rồi đưa chó về 

Một làng xa lắc vùng quê

Không còn ai biết mà đi kiếm tìm.

Voi từ ngày đó muộn phiền

Bởi vì vắng bạn thân bên cạnh mình

Không ăn uống, cứ lặng thinh

Chẳng buồn tắm táp, thân hình héo hon

Thế là lính gác báo luôn

Trình vua được rõ đâu còn chờ chi,

Phần liên quan đến chó kia

Lính không trình báo chút gì cùng vua.

Vua lo lắng, vua ưu tư

Mời quan thân cận từ xưa lắm tài

Giỏi về súc vật lâu đời

Sai quan tìm hiểu tận nơi tỏ tường.

Quan tuân lệnh đi đến chuồng

Thấy voi đờ đẫn u buồn nằm đây

Quan suy ra: “Chú voi này

Đã từng hoạt động, lại hay vui đùa

Giờ sao sầu muộn lừ đừ,

 Voi thời tâm tính gần như giống người

Chắc là mất bạn thân thôi!”

Quan bèn quay hỏi những người lính canh

Họ bèn khai rõ ngọn ngành:

“Thưa voi và chó có tình tương thân

Giờ đây đáng tiếc vô ngần

Chó kia đi mất chẳng gần gũi voi

Người ta mang chó đi rồi

Nào đâu có biết tăm hơi mà tìm!”

Lắng nghe, suy nghĩ, lặng im

Quan về trình lại vua hiền đầu đuôi

Thêm rằng: “Giữa chó và voi

Tình thân quyến luyến khác đời lâu nay

Nên khi chó chẳng còn đây

Voi thời buồn bã hao gầy khôn nguôi!”

Vua lên tiếng: “Ở trên đời

Tình thân bạn hữu tuyệt vời quý sao,

Làm voi vui, liệu cách nào

Ta tìm chú chó kia mau mang về!”

Quan thưa rằng chẳng khó chi

Xin ra thông báo gửi đi khắp vùng

Rằng chuồng voi của hoàng cung

Trước đây có chó ở cùng bên voi

Giờ đây chó đó mất rồi

Ai nuôi chó phải tức thời thả ra

Nếu không phạt nặng chẳng tha

Lệnh vua ban bố, mọi nhà phải theo.

*

Quả nhiên một sớm một chiều

Chó kia được thả! Đúng điều chờ mong!

Chó ta hoan hỉ vô cùng

Phóng về tìm bạn nơi chuồng voi xưa

Có voi quý của nhà vua.

Phần voi cũng vậy, rất ư vui mừng

Đón chào bạn chó tưng bừng

Dùng vòi đưa bạn lên lưng, lên đầu

Chó ngồi đây rỡn hồi lâu

Vẫy đuôi biểu lộ biết bao hài lòng.

Cả hai chung sống thong dong

Thật là sung sướng mãi không xa lìa.

Vua khen ngợi vị quan kia:

“Hình như đọc được nghĩ suy muôn loài

Hiểu voi thời quả thật tài!”

Vua liền ban thưởng cho người có công.

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Ông quan giỏi về súc vật là tiền thân Đức Phật.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

BEST FRIENDS

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson) 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/09/2018(Xem: 16172)
Sáng nay, 11-9 nhớ lại hai toà cao ốc ở New York bị khủng bố tấn công biết bao mạng người đã chết. Con đã có giây phút yên lặng nguyện cầu và viết bài này để chia sẻ. Chung một niềm đau xót tim gan Tháng chín mười một cảnh hoang tàn Lửa ngùn bốc cháy toà cao ốc Cả biết bao người xác nát tan. Sáng nay ngồi lặng trong giây phút Nhớ lại cảnh xưa thật bẽ bàng Chắp tay nguyện cầu người đã chết Mong người còn lại sống bình an.
08/09/2018(Xem: 16184)
Trì bình khất thực hạnh Tăng Già (1) Đệ tử truyền thừa Đức Thích Ca Một bát ba y (2) hành chánh Pháp Bát phong (3) tam độc chuyển thành hoa Thong dong tự tại trên đường giác Lận đận cứu mê thoát lửa nhà (4) Pháp Ấn (5) cẩm nang hành Phật sự Ta Bà Tịnh Độ vốn không xa (6)
05/09/2018(Xem: 14409)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
05/09/2018(Xem: 15289)
Kính bạch Thầy, con có vài vần thơ để cảm tạ Thầy đã sách tấn và quan tâm giúp con tìm được cái ảo tưởng về Cái Tôi mà Sư Viên Minh thường gọi là Bãn Ngã trong các mục hỏi đáp Phải hồn nhiên thật chớ nên ....giả tạo Tiếp nhận cuộc đời với một Tâm an Tỉnh thức rằng mình đã được cho ban Sống đúng thế......đừng mang thêm mặt nạ !!!
04/09/2018(Xem: 21992)
Tuyển Tập Thơ Tánh Thiện_2018, Thơ là một thể loại ngôn ngữ gắn liền từ xa xưa với Phật Giáo. Mở bất kỳ một kinh nhật tụng nào, dù truyền thốngNam Tông hay Bắc Tông, bạn cũng sẽ thấy thơ. Đôi khi, kinh nhật tụng là thơ, ngay từ dòng đầu tới dòng cuối. Thơ, hiển nhiên là một phương pháp của đạo. Thơ là một dạng ngôn ngữ cô đọng, từ rất xưa đã gắn liền với nhà Phật. Kinh Pháp Cú là thơ. Một phần rất lớn trong Kinh Tiểu Bộ là thơ. Trong nhiều kinh khác, sau khi Đức Phật thuyết giảng, Ngài tóm tắt bằng mấy đoạn thơ.
03/09/2018(Xem: 13335)
Vu lan lại sắp về rồi Lòng con lại nhớ mưa rơi hôm nào Mẹ già tóc bạc gầy hao Nuôi đàn con dại xanh xao tháng ngày
03/09/2018(Xem: 27205)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.
03/09/2018(Xem: 13187)
Nhị vị Tôn Sư tóc bạc phơ Phút giây hội ngộ thật không ngờ Nụ cười giải thoát, thanh nghiêm tướng Toả sáng vườn tâm đẹp nét thơ
01/09/2018(Xem: 18201)
Em gái gốc Việt 11 tuổi bị cha dượng sát hại, mẹ bị thương nặng, Một bé gái 11 tuổi đã thiệt mạng và mẹ của em bị thương nặng, sau một vụ nổ súng và đâm dao tại Garden Grove vào sáng thứ Tư. Cha dượng của nạn nhân đã bị cảnh sát bắt. Theo Sở cảnh sát Garden Grove, ông Trần Thiện Tánh, 73 tuổi, cha dượng của cô bé 11 tuổi bị đâm chết, được xác định là nghi can trong án mạng. Cảnh sát được gọi đến khu nhà số 8900 đường Blossom, thành phố Garden Grove, để điều tra một vụ bạo động trong gia đình xảy ra lúc 6:30 sáng.
28/08/2018(Xem: 14432)
Ở trong tịnh xá Kỳ Hoàn Nơi thành Xá Vệ hương ngàn thênh thang Cỏ cây rực rỡ ánh vàng Phật ngồi thuyết pháp cho hàng chư Thiên.