Ma Khảo (thơ)

27/09/201921:25(Xem: 9471)
Ma Khảo (thơ)

dot nhang cau nguyen

MA KHẢO…

Có đôi lúc giật mình… sao sửa Pháp!
Không nhẫn kham chờ đúng lúc… tuỳ duyên
Khó giải thích… thôi đành ” CỨ TỰ NHIÊN ”
Ai hiểu cho… Tâm cứ luôn xao xuyến…

Học Đạo bao lâu mới diệt trừ chấp kiến?
Chuyên cổ kim… vẫn tiếp diễn đâu ngừng
Lòng dặn lòng… ráng tập tánh dửng dưng
Nhìn, thấy, nghe rồi… lui về chỗ đứng !

Trí tuệ chưa mẫn tiệp… đừng ngầu hứng
Vướng mắc vào… phiền não sẽ quấn quanh
Trách ma khảo… dẫu miên mật làm lành
Thì ra… chưa hành thâm… chiếu kiến

Thế gian tướng… hiểu thế nào ? … cầu nguyện !


Huệ Hương
___________________
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 16679)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 16530)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 20243)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 14191)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi
29/07/2014(Xem: 13312)
Gặp Thầy nhớ chị Hà Thanh Người Ca Sĩ ấy vang danh một thời Chị đi như lá Thu rơi Đời người sinh tử kiếp đời luân lưu !..
29/07/2014(Xem: 30543)
Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời Phải nên trân trọng nhé người ơi! Những ai còn mẹ còn hồng đỏ Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời
28/07/2014(Xem: 14950)
Em xin.. vừa đủ muộn phiền Để môi còn biết làm duyên nụ cười. Em xin vừa đủ niềm vui Để em biết sống ngọt bùi sẻ chia Em xin vừa đủ bạn bè Khi đời mưa gió.. vỗ về, ủi an. Em xin vừa đủ trái ngang Để thương thêm cảnh lầm than kiếp người. Em xin vừa đủ ơn đời Đề hồn chan chứa một trời yêu thương..
23/07/2014(Xem: 20819)
Thật thảm thương cho chuyến bay định mệnh Ba mẹ con người Việt phải chia ly Hai chín năm (295) người số phận chung kỳ Phần thân xác thấp thỏm chờ nhận diện Bao người thân đang góp phần cầu nguyện Cho linh hồn nghe pháp sớm siêu thăng Thác an nhiên về nơi chốn vĩnh hằng
22/07/2014(Xem: 16038)
Sắc sắc, không không, như bóng ngựa, Trùng trùng, điệp điệp, tựa áng mây. Mặt trời đông mọc, lặn tây, Sớm còn chiều mất, cỏ cây nở tàn. Cuộc đời như ngọn đèn trước gió, Khi lu mờ khi sáng tỏ nay mai. Con thuyền chèo lái đôi tay, Qua bao chìm nổi, chuổi ngày trầm luân.