Dấu chấm than (thơ)

05/09/201906:26(Xem: 13986)
Dấu chấm than (thơ)
be lu chuoi

DẤU CHẤM THAN!

Quê LĐM đang dầm trong lũ lụt ,
Kính mời quý Thầy và Anh Chị xem thơ ,
Nếu được xin mời họa chia sẻ cùng miền lũ Ô Lâu

Lụt ơi! sao quá buông tuồng
Ngông nghênh sục sạo chẳng thương mái nghèo!
Thu gầy lạc dấu trăng treo
Trâu mơ lối cỏ, gà đeo bụi bờ


Tao nôi gieo giọng thẫn thờ
Thềm thơ nước vỗ chan bờ bể dâu
Rơm trôi quên tuổi dãi dầu
Lạnh tênh bếp củi phụ màu khói lam

 

Canh trường thảng tiếng ăn đêm
Bãi đồng bạc thếch vạc than não nùng
Khuya rắc hiên giọt rưng rưng
Lũ đi M cõng oằn lưng đoạn trường


Phù sa dạo bến vô thường
Đến, đi đày đọa quê hương chòng chành
Kiếm bè chuối thả lênh đênh
Xin mây gọi nước nghiêng nhanh tội làng...

 

Lũ đi mực đọng chấm than"!"...

Như Thị

 be lu chuoi-1



THẢ BÈ UỐNG RƯỢU!

Cứ thanh thản như mọi khi đón lũ

Tìm bè chuối thả lướt sóng rong chơi

Gọi anh em cùng nhau về uống rượu

Nước còn dâng cũng mặc kệ mây trời

 

Lũ đã chôn ruộng đồng đau hấp hối

Nhà cửa mình trôi chỉ biết ngồi trông

Nhìn thật sâu – nhân duyên đừng tiếc nuối

Tay trắng đến- ngoảy về trắng tay không

 

Dẫu chòng chành bè lay xin hãy uống

Ngà ngà say ta vỗ khúc Hồ Trường*

Cò vạc thung thăng liệng chao về đậu

Tan nhà chiền chiện đau réo mà thương

 

Mấy cây chuối bọn mình nương mùa lũ

Ly rượu này hớp cạn giữa mất còn

Phận rác rều ta người cùng tôm tép

Biết yêu thương khi ngày bủa hoàng hôn

 

Vẫy con sào như trường côn phá trận

Cưỡi chuối bè lách giữa cuộc bể dâu

Chẳng hề biết kết bè như bè lũ…

Vì thả bè này đôi lúc cứu nhau!

 

Lũ vô tư giọt rượu cũng vô tình

Chung sống bên người cuốc bẫm cày sâu

Như Thị

*Tựa bài thơ của Nguyễn Bá Trác

 

chùm ảnh LĐM 

be lu chuoi-3
Xin góp họa:

 
VIẾT TRONG MÙA BÃO LŨ
 
Thiên tai: HẠN-LỤT "một tuồng"
Đọa đầy dân chúng thảm thương kiếp nghèo!
Cơ hàn vận bóng niêu treo
Đồng không mông quạnh hắt heo bãi bờ!
 
"Nước lụt cóc nhẩy bàn thờ"
Dân tình nháo nhác xác bờ ngô dâu!
Đèn khuya lụn bấc khô dầu
Quê làng ảm đạm úa mầu sương lam.
 
Long bong sóng vỗ mòn đêm
Vạc kêu sương rụng sầu thêm dạ nùng!
Lũ nhòa mắt mẹ lệ rưng
Gánh gồng sau lũ nai lưng,...can trường!
 
Đã từng địch họa xem thường
Thiên tai chi quản tai ương sóng chành
Ngợp trong bão lũ đấp đênh
Tình người chan chứa khơii xanh hồn làng
 
Lũ qua,ai gột lầm than?!
 
                               4-9-2019
 
                         Nguyễn Huy Khôi

 
be lu chuoi-1


LẦM THAN

(Kính họa bài Dấu Chấm Than của thi huynh Như Thị)

Đất trời sao lắm trò tuồng

Gây chi lũ lụt thảm thương dân nghèo

Ầm ầm ghế lắc giường treo

Hồn rơi theo nước vía đeo bên bờ

Lư hương kêu khóc bàn thờ

Gà heo quằn quại nép bờ ruộng dâu 

Nước nguồn đẩy trận mưa dầu

Đẩy luôn mơ ước trộn màu trời lam

Bơ vơ mấy cánh vạc đêm

Dõi theo tìm chút lửa than trà nùng

Gió gào lạc giọng rức rưng

Trăng sầu chết ngạt quày lưng hận trường 

Đất bằng sóng dậy bất thường 

Gia đình tan tác lửa hương banh chành

Dập dềnh nước nổi đềnh đênh

Một cơn trạo trực phá nhanh xóm làng 

         

Lầm than tiếp nối lầm than!

Phương Hoa - Sep 5th 2019









 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2016(Xem: 13141)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 11782)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 11922)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 35687)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16479)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13190)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 11253)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 15467)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
29/06/2016(Xem: 14164)
Con người trên cõi dương gian- Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong- Khi đời này chấm dứt xong- Thảy đều ước muốn về trong đất lành
23/06/2016(Xem: 11929)
Ai cõng mùa xuân qua đây Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim Để nghe tình tự trăm miền Màu hoa cỏ Vẫn bình yên muôn nhà.