Chiều Bên Sông Ni Liên (thơ)

29/08/201906:12(Xem: 15877)
Chiều Bên Sông Ni Liên (thơ)
song ni lien thien


Chiều Bên Sông Ni Liên

 

Chiều tàn chiếc quạ bay về núi 
Bỏ lại hư vô tiếng gọi bầy, 
Ngọn lá khô vàng rơi trên lối 
Ngơ ngẩn hồn ai mộng giữa ngày. 
  
Những cánh hoa chờ đêm khép lại 
Cho đời ong bướm lỡ cuộc say . 
Chuông chùa xa vẳng lời vô ngại 
Quyện với hương rừng lên đỉnh mây... 

Xác ai vừa đốt vùng tro bụi 
Vội vàng theo gió cuốn xa xăm. 
Dòng sông nhân chứng nghìn đưa tiễn 
Hát những lời kinh nốt lặng trầm . 
   
Buổi chiều ngồi cạnh dòng lưu thủy 
Lòng chợt bình yên đến lạ lùng !  
Nổi sầu sinh tử còn dư vị 
Đã thành sương khói giữa mông lung… 

Chiếc Bát ngược dòng lên giác ngạn  
Cho đời khô rụng nhánh si mê . 
Lữ khách ngỡ lòng muôn cánh hạc 

Tự tại trăm năm cõi đến , về…

Chiều tà bóng quạ bay về núi 
Chở ngập hoàng hôn trên cánh nhung . 
Quẳng chiếc bồ đoàn theo sông  suối 
Ta về .. mây gót nhẹ ung dung…

Thích Tánh Tuệ 
_o0o_



song ni lien thien



Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
 
 Kính bạch Thầy, nhân đọc bài thơ chiều Bên Sông Ni Liên của Thầy. DĐ con xin phép chấp bút cẩn họa. Nếu ý từ thô thiển xin mong Thầy hoan hỷ chấp nhận và chỉ giáo thêm cho con. Nam Mô A Di Đà Phật

 

Kính họa : 


Thiền Định Bên Dòng Ni Liên

 

Hoàng hôn bao phủ che ngang núi 
Bình tĩnh đàn chim chẳng loạn bầy 
Định hướng mà đi không lạc lối 
Lần tìm ánh Đạo thế cho ngày 

Những cuộc vui chơi xin trả lại 
Điềm nhiên chẳng để trí tâm say 
Hồng trần có lắm điều quan ngại 
Xin thảnh thơi lòng như áng mây 

Tứ đại kết tinh từ hạt bụi 
Dệt nên thân tự thủa xa xăm 
Luân hồi sinh diệt đâu cần tiễn 
Muốn thoát vòng xoay phải tĩnh trầm 

Vì đời ngắn ngủi cần chung thủy 
Chẳng cất dày công để sục lùng 
Tịnh Độ con đường đầy ý vị 
Đưa ta thoát kiếp sống lao lung 

Thiền tông Tây Trúc bên bờ ngạn 
Giác ngộ rồi lòng hết đắm mê 
Chẳng lắng lo khi kề tuổi hạc 
An nhiên tự tại lúc quay về 

Mặc cho bóng ngả trên đầu núi 
Thiền định thân tâm trên cỏ nhung 
Quẳng hết âu lo chìm đáy suối 
Nương theo Chánh Pháp sống ôn dung 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật 

Strasbourg, Pháp Quốc 28-8-2019  

Song Phượng-Diệu Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/11/2016(Xem: 11908)
Sống biết ơn là bước đầu học Phật Ơn đất trời ơn dưỡng dục mẹ cha Công ơn Thầy và tất cả đàn na Cùng đại chúng sẻ chia nhau giúp đở .
17/11/2016(Xem: 13529)
Tạ ơn Tam Bảo Tu tập pháp lành Mở rộng lòng ra Dứt trừ cái ác .
16/11/2016(Xem: 13959)
Lúc sanh sự thì sự sanh liền đến Thế rồi nhân rồi ngã cứ bám theo Lôi kéo mình vào tranh cãi ì xèo Mất tất cả an bình trong tâm thảm .
16/11/2016(Xem: 22504)
Mục đích của giải thưởng là khuyến khích việc sáng tác cá nhân, xuất phát từ nguồn cảm xúc đối với các hiện tượng thiên nhiên và đời sống xã hội, được miêu tả, bằng nhận thức, lý giải và thái độ sống động qua những lời dạy của Đức Phật. Bài tham dự có thể trình bày dưới nhiều hình thức như tác phẩm nghệ thuật, truyện ký, truyện ngắn, tạp bút, thơ… Người viết hoàn toàn tự do chọn đề tài, miễn có liên quan đến tư tưởng Đạo Phật và nội dung có thể chuyển tải được giáo lý thâm sâu, vi diệu mà rất gần gũi, giản dị của đức Phật trong đời sống hàng ngày.
15/11/2016(Xem: 12668)
Ta đau khổ bởi vì “ta” lớn “ngã” - Muốn mọi điều theo như ý của “ta” - Nhưng cuộc đời đâu có mãi thuận hòa0 Trong chín người đã có ra mười ý
13/11/2016(Xem: 14143)
Chùa xưa mái ngói cũ Giữa hai hàng thông reo Bao bước người lui tới Khói hương trầm cuốn theo .
12/11/2016(Xem: 10054)
Ngồi đây thắp sáng niềm tin Soi đường dẫn lối tâm linh đời mình Thiền môn là bước hành trình Phá màn u tối ngục hình trong ta .
10/11/2016(Xem: 10424)
Thiện hữu cơ duyên chốn bụi trần, Sương pha hội ngộ cửa phù vân. Khêu đèn Bát Nhã soi tâm đức, Thả chiếc thuyền từ sáng trí nhân. Ý diệu xua tan đường mỏi gối, Ân thâm gắn chặt quán dừng chân. Bình an tuệ nguyện ơn Tam bảo, Tĩnh thức chuông vang giữa sắc xuân.
10/11/2016(Xem: 9524)
Từ thuở lìa xa mái cổng chùa An nhiên vào chợ giữa nắng mưa Hai mươi năm trọn trong giây phút Gió bụi thời gian chẳng thiếu thừa .
08/11/2016(Xem: 14117)
Ôi quê hương ! sao mà thân thương quá ! Giống Lạc Hồng, Đại Việt thuở vang danh - Giặc Nguyên Mông dù mạnh vẫn tan tành - Do đoàn kết được khí hùng dân tộc - Nhưng vì đâu vẫn bão lụt tàn khốc ?